MIÊN MAN NỖI NHỚ VỀ
Anh hỏi em: Em có khỏe không? Em im lặng, em im lặng Câu trả lời xa vắng Thật buồn... Như ngày trước em đã bồn chồn Bởi chưa thể nói cho anh biết rõ Tình cảm chân thành như hoa cỏ Hồn nhiên yêu, thương nhớ thật thà Từ khi em phải lòng người ta Anh chỉ còn là chiếc bóng Thơ anh cũng vô vọng Thơ anh chất chứa ưu phiền Những ngôn từ dại, điên Bàng hoàng thảng thốt... Như vết thương rát buốt... Cho một cõi tim đau Khi không còn là của nhau Em có buồn không? Là không chắc vậy Còn anh thì buồn biết mấy Vì anh vẫn yêu em Lâu rồi không dám mở tình thơ ra xem Sợ cõi hồn anh nông nổi Sợ nỗi buồn đến vội Sợ xót xa khơi lên Cứ nói quên, nhưng rồi không thể quên Cứ nói đừng nhớ, nhưng rồi vẫn nhớ Từng đêm mỗi nhịp tim đập, mỗi làn hơi thở Miên man nỗi nhớ về