Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2019

MỘT MIỀN XUÂN BẤT TẬN

Hình ảnh
Ở thế giới này rất rộng lớn Có những khi ta nhìn về rất xa Vượt qua cả biên ải quan hà Vượt qua cả biển trời trùng dương đầy sóng Bến nghìn trùng vô vọng Một năm trôi... Mười năm rồi sẽ trôi... Đến trăm năm thời gian cũng sẽ trôi đi mất Chỉ có linh hồn vật vờ chân thật Ở lại trong thiên la địa võng một mình Nơi này duyên khởi, vô minh Trong vòng xoay tròn luân hồi chướng nghiệp Giữa vô vàn trùng trùng điệp điệp Vãng lai bất tận bản thể âm dương Khi đầu ngọn cỏ ngân ngấn hạt sương Đẹp long lanh, tinh khôi, trong sáng Chiều cuối năm chút hương đời bảng lảng Cảm xúc như chạm vào trời cao đất gần Chạm vào mạch nhựa mầm xuân Rươm rướm ngọt ngào thanh khiết Tình yêu từng lời chắp cánh cho nhau khúc chiết Vỗ về tâm cảm, xoa dịu con tim Từ thăm thẳm rướn tới cố gắng lần tìm Cho thấy được khuôn trăng, nét ngọc Đêm giao thừa trong bóng tối mịt mờ cười, khóc Trổi lên khát khao nổi loạn, cuồng Điên đảo, phó mặc cùng vạn vật buông tuồng Dạt về phía bãi bờ với một miền xuân bất tận

XUÂN CÓ NHỮNG NIỀM VUI

Hình ảnh
Xuân có những niềm vui Nên em đâu hay biết Xuân xa nhau biền biệt Đời ta cũng giăng sầu Em ơi xuân về từ đâu Sắc xuân gợi mời tình viễn xứ Lời xuân thầm thì tình tự Hương xuân đằm thắm tình người Xuân ơi xuân sao lòng ta chơi vơi Lòng khơi nỗi niềm thương nhớ Mùa xuân về nhắc nhở Những nỗi niềm xuân xưa Nơi em giờ đã hé xuân chưa? Hoa xuân đã bày lên hè con phố Xuân nơi ta từ độ Em đi mùa xuân như phảng phất buồn Em có về không sao lòng ta bồn chồn Trời cao nguyên buổi giao mùa lạnh lắm Em có về quàng thêm khăn, mặc thêm áo ấm Xuân sẽ an bình, xuân sẽ hân hoan chim hót vui...

EM CÓ NGHE MÙA XUÂN VỀ ĐẤY

Hình ảnh
Em về xếp những đoan trang Gom thương nhớ nhốt mơ màng vào tim Quàng khăn len ấm màu sim Se se vén bấc lần tìm cõi riêng... Chiều trôi vạt nắng soi nghiêng Chạp vơi dần lại để giêng sớm về Rét thương tim dại tái tê Co ro một chốn vân vê sợi buồn Tình thơ mỏng tựa cánh chuồn Sao xao xác nhớ thả hồn về đâu Kéo tơ dệt kén hóa sâu Vương vương ấp ủ chút sầu nhiêu khê Nghe tin xuân mới đang về Xa nhau lòng chợt bộn bề ưu tư Ngày nào quay bước tạ từ Hôm nay xuân lại về chừ phải không? Thôi vùi đi nỗi sầu đông Mai đương rướm nụ ươm bông hé vàng Khéo thu xếp lại dịu dàng Cho em dấu mộng vào trang thơ tình Chờ xuân chờ chỉ một mình Đón xuân van vái cõi linh đôi đường Xuân nhung nhớ xuân yêu thương Tiễn xuân về cõi phấn hương nhạt nhòa

EM VẪN MÃI ĐÁNG YÊU

Hình ảnh
Mỗi ngày tôi lại đếm được một ngày trôi Như dòng sông chậm rãi xuôi về phía biển Tôi âm thầm cầu nguyện Cho em, cho tôi, cho cuộc tình Tôi biết cõi lòng mình Hướng về phía em, nơi tôi đặt niềm tin ở đó Tôi biết trong con tim tôi có Hình ảnh em yêu thương Mỗi ngày trôi qua, một chặng đường Em đã trải vào đời tôi những bông hồng yêu dấu Em như chim vành khuyên đang đậu Trong hồn tôi hót những lời vui Dù sóng gió dập vùi Có em tôi vẫn thấy hạnh phúc Em cho tôi cảm xúc Ngọt ngào yêu để viết thành thơ Rất nhiều đêm mơ Mơ về em khát khao đắm đuối Nụ hôn trong giấc mơ rất vội Như mơ hồ thoáng qua Tình yêu như không bao giờ già Dù tóc mình đã bạc Trong thật thà mộc mạc Tôi thấy em mỗi ngày một đáng yêu

TÌNH ĐUỐI CHẾT TRONG NỖI BUỒN DA DIẾT

Hình ảnh
Tôi cố gắng nén cõi lòng mình lại Giữ hình hài yêu dấu ấy trong tim Cố sao cho nỗi nhớ ngủ im lìm Đừng trỗi dậy mong chờ mà thổn thức Tôi dặn dò mình đừng nên buồn bực Quên vơi đi cho nguôi bớt ưu phiền Xoa dịu hồn đừng nổi loạn đảo điên Để tâm trí  luôn an bình yên dạ Phải như tôi được hóa thành xa lạ Vô tư khi mình có bước qua nhau Mặt thản nhiên trước vẻ đẹp sắc màu Thật lạnh lẽo đôi mắt nhìn vô cảm Như sắt đá lạnh lùng khi tay chạm Chẳng hề rung xao động mảnh hồn thơ Có kề nhau lòng trống rỗng thờ ơ Như thể mình chưa một lần quen biết Tôi đã nghĩ tình trường nhiều oan nghiệt Sợ khổ đau nên không dám yêu người Sợ thất tình bước lạc cõi chơi vơi Sợ đắm đuối chết mỏi mòn man dại Rồi biết đâu một ngày tôi thất bại Tình trong tôi vụn vỡ cõi yêu đương Tình trong em nhòa nhạt nẻo phấn hương Tình đuối chết trong nỗi buồn da diết

LỜI THẦM THÌ NHO NHỎ

Hình ảnh
Có một lần anh hỏi em: “Em thương anh không đó?” Em thầm thì nho nhỏ: “Anh cho yêu thương sẽ nhận được yêu thương” Mình yêu nhau xa lắc dặm trường Thăm thẳm ngàn trùng nỗi nhớ Khi mong chờ chỉ biết buồn than thở Xin Chúa thứ tha cho tình thắm tươi hồng Ôi! Ái tình sao đầy nỗi chênh chông Khao khát, ghen hờn từng đêm trở trăn thao thức Trong mộng tưởng lòng đam mê rạo rực Ước bên nhau cho thỏa mộng tương phùng Bởi viễn phương nên cứ sợ lay lung Ngăn cách sẽ làm phai mờ yêu dấu Thượng đế ơi! Con xin người hiểu thấu Ban duyên lành cho tình mãi mãi xanh Cho trong nhau dù xa cách mong manh Cũng sẽ có thật đầy niềm khao khát Cho con tim luôn yêu thương dào dạt Đơm hoa thơm kết trái chín ngọt ngào Cho nồng nàn yêu dấu thật lòng trao Hồn tha thiết tình đê mê đắm đuối Dẫu địa đàng đã yêu đành nông nổi Tình ơi! Dù có tội tavẫn yêu...

LỜI VÀO XUÂN CHO CON GÁI

Hình ảnh
Chiều nay đã nửa tháng chạp rồi Sao lòng cha nghĩ mãi xa xôi Hồn như quành quạnh bao điều tưởng Mà thương con gái chuyện rẽ đôi Thuở nào con mới vừa mười tám Sân trường hoa nắng phượng bay bay Tuổi hồn nhiên đẹp tràn đầy mộng Sao vội vàng theo sự duyên bày Yêu đương khờ dại chưa thấu rõ Đâu nghe lời phải mẹ cha khuyên Tình che khuất lấp không sáng tỏ Nên nỗi niềm cha phải ưu phiền Mấy lần cha giận rầy la ấy Chỉ muốn cho con được nên người Đến giờ cha mãi còn thầm lặng Nhìn con cam chịu nỗi chơi vơi Hơn mươi hôm nữa là đến tết Chẳng nói gì thêm việc khó khăn Có buồn cũng gắng quên cho hết Để tân xuân khỏi nghĩ lăn tăn Cố lên con gái mừng năm mới Mặt ngời rạng rỡ để mà vui Ai chẳng mơ ngày mai thay đổi Giữa cuộc trần gian lắm dập vùi Đất trời khéo vẽ bày duyên phận Mong sao con trái ngọt thơm lành Tương lai ngày một thêm hưng phấn Mộng đẹp mai rồi mãi mãi xanh

MÙA XUÂN YÊU THƯƠNG

Hình ảnh
Một năm giữa chu kỳ nhật nguyệt Đời trôi biết mấy vui buồn Yêu thương khơi lên từ cội nguồn Xuôi ra suối, vào sông, về biển Ôm ấp phù du ra trùng dương tan biến Dập dìu đùa cợt với sóng khơi Ngạo nghễ khóc cười Mặc thiên thu dậy trùng lai ân oán Tâm hồn tôi dâng khát khao nổi loạn Điên cuồng thét gọi hướng đến ngàn xa Trước bão giông mơ một cuộc an hòa Cho thương tưởng vỗ về đời phiêu bạt Phải như có một lần bên nhau nghe biển hát Say một giấc mơ tang bồng Dưới hoàng hôn chiều tàn đông Chờ giao thừa đem tân xuân tới Phải như có một lần trên thềm năm mới Sớm mai vui rót rượu hồng trao Cho nhau tình ý tâm giao Cho nhau lòng yêu thương hợp nhất Mùa xuân dịu dàng chân thật Mùa xuân hoa nở thắm tươi Mùa xuân rạng rỡ môi cười Đời hân hoan hạnh phúc

CHỜ XUÂN ĐẾN

Hình ảnh
Trời đã chớm mùa sang Trên vườn hoa cúc vàng Nụ xanh môi chúm chím Chơm chớm duyên dịu dàng Mưa bay qua từng chuyến Gió rét mướt ngoài thềm Mùa xuân như gần đến Mong mỏi càng nhiều thêm Trẻ mừng khoe áo mới Mẹ già ngong ngóng con Cây mai như cố đợi Muốn rươm rướm lộc non Rượu bích nhật ai ủ Giờ chắc đã lên men Nồng nàn hương nỗi nhớ Đậm đà gợi cơn thèm Mứt sên màu xanh đỏ Thẩu củ kiệu dưa hành Bánh kẹo cũng phải có Thì tết mới thơm lành Một năm qua vất vả Bận rộn chuyện gia tiên Lo chưa yên ổn dạ Đã thêm việc Mẹ hiền Mới rõ là năm tuổi Run rủi vây tứ bề Vô vàn điều bối rối Muôn sự khó dầm dề Bây giờ chờ xuân tái Để tìm lại điều may Cho một năm thừa thãi Gặt hái những điều hay Bạc tiền thêm chút đỉnh Vui vầy hạnh phúc hơn Gia trang luôn an thịnh Phúc đức như thái sơn

CUỐI NĂM TUẤT

Hình ảnh
Năm cũ vài tuần nữa hết Mà buồn còn ở quanh đây Tưởng là điều hư giã biệt Điều nên trở lại đơm đầy Để khi bước vào năm mới Hân hoan đón buổi xuân sang Mừng vui đất trời thay đổi Muôn vạn điều may rộn ràng Cuối năm còn bao nhiêu việc Tập thơ xuất bản chưa về Bao giờ thì sao biết được? Nên lòng dạ nảo nùng ghê Mấy bạn yêu thơ chờ sách Thi ca chờ đợi người xa Cõi thơ trong lành thanh khiết Người thơ say mộng hào hoa Gia đình cuối năm lận đận Việc nhà sáng sớm chiều hôm Cơn phiền âu lo hờn giận Vì con khờ khạo lôm nhôm Dấu vào lòng thêm nỗi khổ Nói ra mang tiếng hư hao Cõi tâm cứ như nặng nợ Day dứt biết hướng phương nào Năm nay gọi là năm tuổi Sang năm hết hạn tốt hơn Tuất qua hết đi yếu đuối Hợi về mọi sự đều vươn Cuộc đời thăng hoa ấm áp Lòng vui chan chứa ân tình Mong sao tiễn chân tháng chạp Ra giêng năm mới an bình

ĐÓ MỚI LÀ ANH

Hình ảnh
Có phải em giận anh? Anh lo là em đang giận Em không nói gì nên điều đó bí ẩn Ở trong lòng em chỉ em mới biết mà thôi Thì đành là thế rồi Em đã im lặng Sự im lặng mang màu trắng Có cánh của một Thiên thần Anh liên tưởng em rất gần Đến mức suy nghĩ của anh có thể chạm đến Từng lời anh cầu nguyện Chúa đã biết anh cầu nguyện cho ai Khi mặt trời lên sớm mai Anh vẫn chào mừng em buổi sáng Từng đêm khuya thanh vắng Anh vẫn nhắc em, chúc em ngủ ngon Ngày nào sự sống trong anh còn Anh vẫn yêu em như vậy Vẫn thương em như thế đấy Vì đó mới là anh Em như cánh hoa thơm lành Hồn nhiên, quyến rủ Bởi nơi em cho anh cảm thụ Dù em giận anh, cơn hờn dỗi cũng thanh khiết tinh khôi...

ĐỜI NAM NHI

THƯƠNG MỘT ĐỜI TRAI Ừa giờ thì em biết anh gươm cùn kiếm gẫy Có đao binh thì cũng yếu đuối nhược hèn Lớp trai tráng như anh đã qua cuộc đỏ đen Canh cánh nỗi đau thế hệ Súng đã hoen pháo đã rỉ ai xưng vương xưng đế Quan trường giờ là chốn hiểm nguy Giang sơn tổ quốc đang thu hẹp biên thùy Phó mặc gánh nặng non sông chỉ làm khổ cho con cháu  Tìm đâu giữa cuộc đời này gươm thiêng kiếm báu Làm trung quân phò vua chúa anh minh Đành chấp nhận cam chịu phận mình Kiếp này từ giờ như kẻ tôi đòi nô bộc Đành dằn lòng nhìn bao điều tàn khốc Dày vò lên tổ quốc nước non Có dở hay đất nước còn mình còn Ai cũng chạy trốn ra đi thì ai là người yêu nước?  Đời nam nhi từ buổi trưởng thành xuôi ngược Trăm bề gian khổ oằn mình Một đời định mệnh, một lần tử sinh Có anh hào mới hiên ngang ngẩng đầu lên trước làn tên mũi đạn Tu mi nam tử bốn phương bè bạn Trời linh đất lộc đơm chồi Tâm hồng dạ mãi sục sôi Yêu thương máu mủ đồng bào nước Việt Tiếc cho đời không được ...

MƯA GIĂNG NGANG NỖI NHỚ

Hình ảnh
Mưa miền cao Giăng ngang nỗi nhớ Mưa. Từng hạt mưa rơi rồi tan vỡ Mưa. Từng hạt mưa rơi buồn Mưa ướt cả vạt hồn Mưa bay bay lướt thướt Mưa run run rét mướt Mưa thương nhớ về ai Thương em, thương bờ vai Em gầy guộc mong manh trong sương khói Thương đôi mắt mỗi lần hờn dỗi Thương má hồng thơm Nhớ em, nhớ nắng quái chiều hôm Nhớ khi chia tay em rưng rưng mắt lệ Nhớ vòng tay ôm thật chặt như thể Mình không muốn rời xa nhau  Mưa ơi! Mưa chi cho hồn đau Từng cơn về xô dạt Từng cơn về khao khát Ước muốn ngày đoàn viên Mưa ơi! Mưa chi cho biệt biền Trong phong trần bụi gió Nơi ngàn trùng xa đó Thêm nặng niềm ưu tư...

THÀNH PHỐ ĐÊM

Hình ảnh
Đêm nay thế giới này ở đâu cũng buồn Buồn len sâu vào ngóc ngách Một mình em lái xe qua những lâu đài thành quách Thành phố kiêu sa, thật vương giả phong lưu Người sánh bước bên nhau qua lại dập dìu Dù tiết lạnh nhưng cận kề ấm áp Sương chùng xuống, giăng ngang đường thâm thấp Ánh đèn màu soi xuyên qua thêm ảo diệu mông lung Ngồi trong xe em lặng lẽ lạnh lùng Nỗi niềm cô đơn thấm vào hồn da diết nhớ Ánh mắt, nụ cười, lời nhắc nhở Thương tưởng dâng lên đầy làm tê dại con tim Nỗi buồn nào tim tím màu sim? Quê hương nào nghìn trùng xa ngái? Biết bao giờ em quay trở lại Cho xuân vui thắp cánh mai vàng Một tháng nữa xuân sang Một tháng nữa tết đến Đợi chờ nhau đã là vô vàn câu chuyện Buồn vui trên cõi đời của tình nhân Đêm nay, đêm ân cần Gửi nhớ thương về ngàn xa biền biệt Về thôi em, ngày sau sao mà biết? Nhưng hãy tin mình vẫn có trong nhau...

MỜI CÁC BẠN LẮNG NGHE HOÀNG MY DIỄN NGÂM THƠ LÊ LÃNG DU...

Hình ảnh

LO LẮNG

Hình ảnh
Em đang nhức đầu Em đang mỏi Em nằm im, lim dim không nói Cơn sốt nhẹ làm má em phính hồng Ở nơi em xa lắm không? Nỗi lo của anh có thể chạm tới đó? Trời hôm nay tàn đông không gió Thương em nhiều, thương em mà xót xa Giờ đây anh già, tâm hồn anh cũng già Nhưng tình dành cho em vẫn trẻ Thơ viết về em như cơn gió nhẹ Ru em vào giấc mơ yêu dấu nồng nàn Cơn sốt trong em lan man Tràn ra khắp châu thân ngà ngọc Dù cảm thấy cô đơn xin em đừng nên khóc Cứ để chút ấm ức trong lòng Con tim hờn đến cớn cong Trổi lên cơn dỗi giận Sóng ngầm như tiềm ẩn Trong tâm khảm mộng mị của người đàn bà Cơn sốt nào quá xa hoa Vày vò trong nhau cả một miền ký ức Nhiều điều thâm tâm biết là rất thực Nhưng cố dấu không thể phơi bày Phải như đời cứ mãi trong cơn say Được yêu, yêu đến cuồng nhiệt Con tim cảm hoài tha thiết Nồng nàn cả một đời khát khao Em nhức đầu thật sao? Anh xôn xao lo lắng Đêm dài, đêm thức trắng Với vô vàn suy nghĩ ưu tư...

HẠNH PHÚC

Hình ảnh
Đăm chiêu người ngắm chi trời Cõi xanh thăm thẳm mà chơi vơi lòng Đã đành qua bến đục trong Lao xao mấy vạt long đong đôi lần Ngọn lau bông cỏ thanh bần Phú vinh gác tía ân cần kiêu sa Mấy bề thân vẫn ngọc ngà Tâm an, ổn dạ hồn hoa tươi hồng Ngẫm đời muôn sự mà trông Bèo trôi mây dạt bềnh bồng khói sương Má đào mắt biếc môi hường Chim sa cá lặn dễ thường mấy ai Tàn đông đã chớm hoa mai Rưng rưng nụ ướm trang đài hồi xuân Mai này tan cuộc trầm luân Tuổi đà ươm chín ngũ tuần lung linh Đời êm xuôi mái an bình Hoa chào nắng ấm bình minh lại về Thắm tươi sáng lạng bốn bề Tưng bừng chim hót đề huề yên vui...

BỐN MÙA XA XÔI NHỚ

Hình ảnh
Tôi gặp người nơi này trần thế Tôi đã yêu người tình yêu mù xa Người đã yêu tôi tình yêu phôi pha Cuộc tình đau thương nhức nhối Vòng tay ôm nhau cũng vội Nụ hôn khát khao dâng đầy Sớm thoáng qua như chớm đâu đây Để nỗi nhớ trong hồn in dấu mãi Người biệt ly bên trời có êm ái Những ngày trôi qua có vui Nhìn lá thu bay còn có bùi ngùi Đêm đông lạnh mi có hoen mắt lệ Tôi ở lại những chiều mưa hoang phế Rượu lên hương mỗi lúc nhớ tao nhân Câu thơ viết về nhau cũng ngại ngần Sợ niềm suy tư nơi người dang dở Bốn mùa xa xôi nhớ Bốn mùa thương biệt ly Nơi miền hoa dã quỳ Chờ tương giao tri ngộ Bao nhiêu lời dành dỗ Xin giữ lại ngày sau Xin ngọt ngào trong nhau Cho miền thơ yêu dấu

TRỜI MÙA ĐÔNG VIỆT NAM BUỒN LẮM

Hình ảnh
Trời trong cơn rét mướt Mình mỏi mệt nhừ nhàu Đầu hâm hâm như muốn đau Lòng buồn rủ rượi Có lẽ vì sáng nay mưa rắt rưới Cái buốt giá vào hồn Con đường trơn trượt, ướt át, buồn Trên lối về quê Mẹ Trời âm u, ít người qua vắng vẻ Hiu hiu quạnh một nỗi niềm Qua tết Tây tuổi đã nhiều thêm Tóc trên mái đầu càng bạc Mẹ hiền ốm o lòng mình xao xác Vô vàn nỗi lo toan Ôi cuộc thế gian Khó biết trước ngày mai lành dữ Chuyện kiếp người hữu sinh hữu tử Ai nào biết rõ mà lường Nhìn Mẹ rên rỉ đau mình thương Nhưng cũng chỉ gắng chăm nom nói lời an ủi Mình qua tuổi sáu mươi rồi cặm cụi Nào còn yêu đời mạnh mẽ được như xưa Miền cao nguyên qua bao mùa nắng mưa Cũng xói mòn cả hồn thơ nghiệt ngã Ôm ấp những lời buồn giữ yên trong dạ Khi ngẫu hứng viết lên tình cho người Ngày mùa đông mưa, cơn bệnh đến rã rời Nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên buồn da diết Mùa đông non nước Việt Mây sà xuống thấp xám giăng ngang Bao giờ lại xuân sang Bao giờ sân lại vàng nắng ấm?