Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2018

CƠN MƯA ĐÔNG MUỘN PHIỀN

Hình ảnh
Quán vắng Buồn... Từng giọt cà phê rơi như vô hồn Thẫn thờ rớt xuống Bạn bè mình hôm nay dậy muộn Nhớp nháp, lười Quán vắng ít tiếng nói cười Chỉ nghe tiếng rả rích mưa Nỗi nhớ ai cũng vừa Ở trong lòng len lén Chút tình chưa trọn vẹn Rấm rức mãi không nguôi Mấy mươi năm rồi Từ khi đời mình đầu còn xanh tóc Mắt ai còn như ngọc Trong veo khiến cho hồn chơi vơi Mưa cứ rơi Nhớ mãi hoài nhớ Giọt mưa chạm đất như bong bóng vỡ Tan sâu vào hồn hoa Hình bóng xưa mơ hồ nhạt nhòa Xa xăm một miền ký ức Càng mưa về, càng ray rứt Muộn phiền một đời chưa nguôi...

NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG BIÊN HÁT TÌNH CA

Hình ảnh
Người đàn bà vùng biên hát tình ca Sao nghe xao xác cõi lòng lữ khách Để nhớ về ai viễn phương xa cách Chập chùng những vạt đồi hoa vàng Biên cương bây giờ mùa đông đã sang Hun hút miền cao bấc về ren rét Từng cơn gió như muộn phiền oan nghiệt Hắt hiu trôi qua dưới bóng chiều tà Người đàn bà đã buông nét ngọc ngà Rũ bỏ khát khao dấu sâu mộng mị Miền sơn khê ở một con phố thị Bảng lảng giữa hồn nỗi niềm ngụ cư Đến chốn này khi một buổi tạ từ Đành lòng dấn bước về nơi trầm mặc Ngày cha mẹ tiễn chân đầy hương sắc Hồn vương vương mộng thắm ước mơ xanh Giờ đã phai đời đã thấy mong manh Yêu dấu nhạt nhòa dưới trời thương nhớ Trên ngực đầy đêm phập phồng nhịp thở Bồi hồi con tim mắt lệ rưng rưng Thì thôi mà lòng hãy cố dửng dưng Phó mặc cuối trời xa xăm bụi gió Tự nhủ mình cố dằn tâm dành dỗ Xin cho đời trôi dạt nẻo yêu thương

KHI MÌNH VỖ VỀ NHAU

Hình ảnh
Ta dỗ dành nhau Dỗ dành cuộc tình buồn vụng dại Dỗ dành ước mơ ân ái Dỗ dành khao khát cuồng si Lời dịu dàng thầm thì Vỗ về niềm thương nhớ Yêu thương này biết là nhiều cách trở Cũng mong nhau còn có mãi trong nhau Đêm rồi đêm nguyện cầu Thắp tin yêu cho con tim thôi oằn oải Xin thượng đế trên cao thương đoái Ban phát yêu thương thật nhiều cho cuộc tình Dù xa xôi ngăn cách bóng hình Vẫn đầy hồn thương tưởng Có hờn dỗi thì xin nhau độ lượng Tha thứ cho tình nhân Ta mơ ước một ngày thật gần Được bên nhau cho nhau lời ấm áp Mai về nơi đồi cao mây thấp Cài lên tóc mây cánh hoa vàng Nói với nhau lời yêu thương dịu dàng Cho nhau nụ hôn đắm đuối Cho tình yêu lần cuối Đẹp mãi mãi trong tim nhau

CÓ MỘT CÕI KHÔNG NHAU

Hình ảnh
Anh sợ mai này anh sẽ mất em Anh sợ tình yêu trong em phai nhạt Vì con tim anh thật thà khao khát Hình bóng em là sự sống tâm hồn Trong giấc ngủ chập chờn thèm môi hôn Ánh mắt yêu thương từ em cháy bỏng Rướn tới níu em nhưng rồi vô vọng Em bềnh bồng trôi mãi về đâu Em nhìn về anh ánh mắt thẳm sâu U ẩn nỗi buồn niềm thương sâu lắng Anh cắn môi nhìn em mà câm lặng Bất lực yếu hèn không biết sao hơn Anh sợ mai này anh sẽ cô đơn Nhớ về em với vết thương chia cắt Bơ vơ nhìn về con đường trước mặt Một mình đi không biết đến nơi nào Cõi không nhau giữa đất thấp trời cao Đời cô độc lạc loài miền phiêu lãng Tuổi hoàng hôn ngã bóng về chạng vạng Mênh mang một nỗi niềm rất mơ hồ Mặc cho cuộc đời đưa đẩy dạt xô Mặc bụi gió phủ vùi lên thân phận Rồi một mai giã từ miền thương hận Giã từ em – giã từ cõi không nhau...

CHUYỆN TÌNH

Hình ảnh
Cuộc tình ta như giấc mơ Trên cõi đời nên tình đẹp như thơ Cuộc tình ta là miền cỏ hoa nắng ấm Ngày xưa ta hò hẹn đợi chờ Đồi hoang sơ sớm đầu đông gió thoảng Ong bướm bay chập chờn đùa với hoa vàng Một cõi hồn hồn nhiên mênh mang Một cõi lòng yêu thương hoài niệm Chuyện tình dù buồn nhưng xin nhau ước nguyện Cho nhau tình yêu mãi mãi xanh Cho nhau năm tháng vui vầy an lành Cho thương tưởng dâng đầy trong hồn nhớ Chuyện tình dù buồn nhưng xin nhau đừng làm dang dở Cho tình thơm hương nồng nàn Cho tình yêu nhau niềm hân hoan Mỗi mùa hoa về chắp cánh nỗi niềm tao ngộ Chuyện tình dù buồn nhưng xin Trời đừng gieo đau khổ Cho đôi tình nhân yêu thương Cho mai rồi về nơi quê hương Rạng ngời mừng vui yêu dấu Chuyện tình dù buồn nhưng xin Trời cao hiểu thấu An hòa tình đẹp tới muôn ngày sau Cho vần thơ chấp chới tươi màu Một chuyện tình như trong giấc mơ huyền thoại...