Bài đăng

NGỤ CƯ

Hình ảnh
  Ta về lại phố  Đã mấy tháng rồi  Sáng mờ sương nằm nghe chuông đổ  Chợt nhớ về Thiên Chúa ba ngôi  Thuở nào ta trai trẻ  Đi theo bước tình nhân  Quỳ dưới chân Đức Mẹ  Cầu xin biết bao lần  Ta về lại phố  Người xưa đâu còn  Đôi khi hỏi thử  Đâu rồi môi son? Ta nghe lao xao dưới chân sỏi  Thầm thì nhắc chuyện xưa  Áo dài em trắng quá  Dù che đi trong mưa  Ta nghe thu vỗ cánh  Lá vàng phai nhạt chiều  Gió thu như se lạnh  Vai kề vai thương yêu  Ngước nhìn lên thập tự  Trên đỉnh cao giáo đường  Mây như sà xuống thấp  Tựa lòng ai vấn vương  Ta về lại phố  Ta về ngụ cư Em giờ đâu còn nữa  Chỉ còn ta, một cõi tương tư

ỪA PHẢI RỒI

Hình ảnh
Ừa phải rồi ta từ từ chết  Bởi vì chưa nói rõ tự tình  Vội vàng chi rồi trong đáy huyệt  Còn yêu thương lại muốn hồi sinh Ừa phải rồi ta chưa phải chết  Lời tình ca chưa ký âm xong  Rồi em đâu tỏ mà xướng hát  Cứ ư ư sẽ mãi lạnh lòng Ừa phải rồi dại gì ta chết  Em vô ngôn mắt quạnh giọt sầu  Rơi xuống cõi âm u tình vỡ  Giật mình nhìn giọt cà phê nâu Ừa phải rồi biết đâu chưa chết  Mà lại hay say rượu lạc đường  Ta gõ cửa nhà mình thật lạ  Như nhà ai ngan ngát mùi hương Ừa phải rồi ta đừng có chết  Cõi trần gian mới có hoa hồng  Ta ủ em trong muôn vạn đóa  Thơm lừng lên hồn cứ bềnh bồng

PHIM

Hình ảnh

VALENTINE'S DAY TRONG ANH

Hình ảnh
Anh nói Valentine's Day không làm thơ cho em Anh mệt mỏi viết sao nổi những lời yêu mến Từ một ngày thật hồn nhiên em đến Rồi một ngày em đi lạc vào cõi phong trần Một lần thôi, hay đã rất nhiều lần Anh cuống cuồng lên bởi lòng dằn dỗi Rồi tự vỗ ngực nhận về mình tội lỗi Đã gây nên thương tổn để tình đau Cho con tim hai đứa phải úa nhàu Lời đắng đót thấm sâu vào xa xót Bao nhiêu lần anh thầm thì dỗ ngọt Nói cho em hiểu thấu để mà thương Nói cho em nghĩ lại để tỏ tường Tình yêu ấy, một tình yêu chân thật Hãy mở lòng xin nhau đừng để mất Cho nhau an lành Valentine's Day Cho dấu yêu len lỏi lại tìm về Cuộc tình ươm lên hoa thơm trái mộng Lời thơ đắm say thăng hoa bay bổng Tình được ngân nga khúc nhạc ân tình Valentine's Day nào mở rộng lòng mình Tặng cho nhau vạn đóa hoa hồng thắm Dù chân trời xa muôn trùng, muôn dặm Hướng về nhau c...

THÈM NỖI NHỚ THU

Hình ảnh
Thèm về lại một cõi xưa Nghe câu hò huế Mẹ ru ơ hờ Từng lời của Mẹ lơ mơ Chiêm bao biết đến bao giờ Mẹ ơi... Dì giờ theo Mẹ về trời Cõi trên Thiên Chúa xa vời trần gian Phúc đầy cảnh giới Người ban Chị em sum họp chứa chan ân tình Thèm câu mắng nhẹ Cha mình Thèm trông Mẹ dỗi làm thinh khi hờn Nghĩ về thương Mẹ Cha hơn Thương thu rụng xuống từng cơn ưu phiền Mùa thu nỗi nhớ Mẹ hiền Lá rơi đã chạm vào miền yêu thương Mẹ Cha về đến thiên đường Dì con cũng đã dặm trường về theo Mùa thu cánh lá rơi vèo Trời thu biêng biếc trong veo gợi mời Thu ơi...Thu hỡi...Thu ơi... Thèm sao nỗi nhớ về nơi thu nào...

BUỒN CHI NHẠT PHẤN PHAI HƯƠNG

Hình ảnh
Cuối cùng có nói gì cũng không quên được em Mỗi ngày dằn vặt nhau một tí chỉ khươi cho vết thương rỉ máu Càng nhiều lần dằn vặt đến điên khùng nổi cáu Tâm tưởng thêm thương một cuộc tình buồn Đời vốn đã mỏng manh như cánh chuồn chuồn Xao xác mỗi khi trời giông nổi gió Hai mảnh chia lìa như dứt bỏ Cố níu vào nhau mong giữ chút tình sâu Ngày em về tan hoang những giọt nước mắt nâu Ám ảnh cuộc phiêu bồng rong ruổi Tiếng tức tưởi nghẹn lòng dữ dội Ấm ức căm căm cơn phẩn uất giận đời Biết là em đang lúc chơi vơi Vòng xoáy lốc cuồng quay náo loạn Sao mà nở nặng nề câu trách oán Để hằn thêm dấu vết đau thương Buồn làm cho úa nhụy nhạt hương Vỡ vụn đời sắc phai mòn mỏi Đêm ao ước về nhau muốn gọi Đành ngậm môi nén nỗi ưu phiền Thôi mà em, em vốn dĩ ngoan hiền Lời nghiệt ngã đâu làm em vui được Anh chỉ nói điều anh ao ước Thì xin em cũ...

TÌNH NGẤT NGƯ TRÔI MÃI VỀ ĐÂU?

Hình ảnh
Có thể bây giờ em đã quên  Quên anh, quên cả những tình thơ anh viết  Cuộc tình buồn mỏi mòn đang giẫy chết  Trối trăn nào cho một cõi hồn si Trong lòng em sẽ còn lại gì? Hay những tức tối, phẩn hờn, oán giận  Anh thương em, thương cuộc tình lận đận  Cuộc tình thơ xao xuyến mãi trong anh  Mất nhau rồi sao thơ vẫn còn xanh  Vẫn yêu dấu vỗ về nhau thương tưởng  Mỗi khi trời nỗi cơn gió chướng  Cũng còn lo em trên lối đi về  Khi anh buồn bên chén rượu mải mê  Cố quên sao mà lòng càng nhớ  Con tim này như đang rạn vỡ  Đang đau thương chìm đắm giữa ly tan  Chúng mình thật thà đâu ai biết dối gian  Sao oan khiên cứ đẩy xô ngăn cách Sao lòng nhau cứ mãi hoài hờn trách  Rót vào nhau nỗi xa xót buồn phiền  Em cũng đoan trang dịu hiền  Đến nông nổi để đời trôi phiêu dạt  Cuô...

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

Hình ảnh
Em vô can trong án tình Chỉ anh mới là phạm nhân trọng tội Một ngàn lần, một triệu lần anh có lỗi Nên đất trời nhấn chìm anh trong bể rượu thi ca Những cơn say mỗi ngày mỗi già Lướt khướt trong nỗi đau tình ái Bao lần nhớ, bao lần si dại Cuống cuồng lên rồi vẫn mất nhau Đêm say nào thấm đẫm thương đau Chén rượu nào xót xa tình lỡ Cung đàn nào âm thanh vụn vỡ Dằng xé đời nhau dưới trời buồn Cứ chiều về nhìn bóng hoàng hôn Biết bên kia em vừa thao thức Nhìn về nhau mỏi mòn bất lực Nhìn về nhau se sắt đau thương Cứ chiều về bảng lảng khói sương Mơ hồ như có bước chân ai đang trở lại Cõi mộng làm cho hồn ấm lại Cõi mộng cứ dâng tràn phiêu linh Anh đã mất cuộc tình Đã mất em chỉ còn những tình thơ rong ruổi Cuộc đời, cuộc đau thương cứ đi về phía cuối Vời vợi xa, vời vợi cõi không nhau...

MIÊN MAN NỖI NHỚ VỀ

Hình ảnh
Anh hỏi em: Em có khỏe không? Em im lặng, em im lặng Câu trả lời xa vắng Thật buồn... Như ngày trước em đã bồn chồn Bởi chưa thể nói cho anh biết rõ Tình cảm chân thành như hoa cỏ Hồn nhiên yêu, thương nhớ thật thà Từ khi em phải lòng người ta Anh chỉ còn là chiếc bóng Thơ anh cũng vô vọng Thơ anh chất chứa ưu phiền Những ngôn từ dại, điên Bàng hoàng thảng thốt... Như vết thương rát buốt... Cho một cõi tim đau Khi không còn là của nhau Em có buồn không? Là không chắc vậy Còn anh thì buồn biết mấy Vì anh vẫn yêu em Lâu rồi không dám mở tình thơ ra xem Sợ cõi hồn anh nông nổi Sợ nỗi buồn đến vội Sợ xót xa khơi lên Cứ nói quên, nhưng rồi không thể quên Cứ nói đừng nhớ, nhưng rồi vẫn nhớ Từng đêm mỗi nhịp tim đập, mỗi làn hơi thở Miên man nỗi nhớ về

NHỮNG LINH HỒN LƯU ĐÀY

Hình ảnh
Hôm nay anh bảo em: “Anh về với Mẹ” Em lại dặn anh: “Cẩn thận trên đường” Lời nhắn nhủ yêu thương Đã bao lần như vậy Yêu thương anh thật đấy Yêu thương anh rất nhiều Anh cứ được nuông chiều Trong tình em thi vị Anh mãi hoài mộng mị Cõi lòng anh thật thà Em ở xa rất xa Xa xôi miền thăm thẳm Thuyền tình như mê đắm Giữa biển đời bao dung Nỗi nhớ vẫn rưng rưng Bởi muộn phiền xa cách Tiếng yêu như róc rách Từ miên cõi ngọn nguồn Từ vũ trụ vô ngôn Những lời như bất diệt Hôm nay nhớ về em anh ngồi viết Cho em từng lời  tình Chuyện yêu thương chúng mình Hóa thành thơ bay bổng Xin đất trời cao rộng Mở lòng độ lượng cho cuộc tình này Chúng con những linh hồn bị lưu đày Trong bể đời thương nhớ...

MỘNG VỀ CÕI HOA VÀNG

Hình ảnh
Dù thế nào lòng tôi vẫn yêu em Yêu thật nhiều, yêu rất nhiều hơn nữa Mấy hôm rồi chỉ chúng mình hai đứa Giận hờn nhau ăn ngủ chẳng thấy ngon Thôi từ giờ em tô lại môi son Má điểm phấn phớt hồng lên tươi tắn Kẻ mày cong nhan sắc đầy vừa vặn Hồn vui như chim hót rộn ban mai Tóc mây thơm kẹp hoa tím em cài Mắt ngời lên trong xanh đầy quyến rủ Tim rộn ràng nơi lồng ngực nhắn nhủ Nhịp hồn nhiên để yêu cuộc đời này Như con ong yêu mật ngọt đắm say Như cánh chim yêu bầu trời nắng ấm Đời xuân vui tình như thơ thấm đẫm Lời dạt dào ngan ngát mộng đêm mơ Dù là trong thao thức ấy đợi chờ Cũng vun vén dâng đầy  niềm thương tưởng Hãy cho nhau từ cõi lòng độ lượng Hãy thứ tha để yêu dấu hương nồng Ta trao cho em muôn đóa hoa hồng Em trao cho ta nụ thương hé mở Bồi hồi về như theo từng nhịp thở Tim lại mơ mộng về cõi hoa vàng...

CHO TÔI GỬI HỒN THƠ

Hình ảnh
Cuộc đời không cho tôi điều tốt đẹp nhất Nhưng ít ra cho tôi thương em rất nhiều Để viết vô vàn bài thơ tình yêu Thật đắm say, sâu lắng Một mai trở về với cõi buồn thầm lặng Tôi vẫn đọc để nhớ cuộc tình Thơ tôi viết về tình yêu chúng mình Mà rất nhiều người cứ ngỡ tôi viết cho họ Thơ tình ngọt ngào là vậy đó Ai mà không thích lời thì thầm vỗ về Chỉ có em rong chơi mải mê Nên đã lảng quên những lời trìu mến Khi cuộc tình tìm đến Tôi đã sợ một ngày cuộc tình bỏ đi Tôi đã sợ cõi lòng tôi mê si Đắm chìm trong khát khao mộng tưởng Người làm thơ thất tình thường vất vưởng Vào nẻo mê ma mị một hồn điên Những cơn say rượu tới triền miên Tương tư vày vò cõi lòng như tan nát Có tình yêu nào không phai nhạt Cho tôi gửi hết một hồn thơ Để hồn say đắm đuối đêm mơ Mộng về cõi yêu thương vĩnh cửu

CHUYẾN XE ĐÊM

Hình ảnh
Đêm em về trên một chuyến xe Hành trình cứ như đi trong nỗi nhớ Con đường như vậy nhưng anh luôn sợ Không yên tâm em đơn độc một mình Như tình yêu của chúng mình Từ lúc yêu em anh luôn lo lắng Những đêm em lái xe lên đồi Hiding  Hills hoang vắng Anh luôn dõi mắt nhìn theo Những khi em giận dỗi mè nheo Anh không ngủ vì sợ em không yêu anh nữa Cõi lòng như đầy lửa Nóng râm ran sợ vơi nỗi yêu thương Mấy lần em vượt dặm trường Đến bên con anh cũng đâu yên được Anh vẫn thường ao ước Giá như ta luôn ở bên nhau Khi em nói em đau Anh biết là em muốn anh an ủi Ai cũng có khi hờn tủi Anh giống vậy thôi ...

ĐÊM MƠ VỀ TRONG NHAU

Hình ảnh
Đêm qua ta mơ thấy em về nụ hồn nhiên trên môi Lời chào nhau yêu mến Mắt nhìn nhau âu yếm Thương đời nhau tay nắm trong tay Ôm nhau hồn đầy đắm say, phai xót xa thì thầm tỏ bày Tình yêu thương vẫn đầy tim khát nhớ Từng phút giây nhip thở Vẫn còn hình bóng tình nhân Môi rưng rưng ngại ngần, tay đam mê tìm lần Tiếng tơ đàn ngân lên niềm yêu dấu Đất trời như hiểu thấu Chim hót ngoài hiên vui Tim ta như bồi hồi, đắm đuối nhau dập vùi Trong nhau cho thỏa lòng mơ ước Những ngày qua phong trần xuôi ngược Khao khát nhớ về nhau Chiêm bao ơi! Xin đừng qua mau Ngọt ngào dâng trao muôn ước nguyện Người yêu ơi! Giữ gìn niềm lưu luyến Ân cần nâng niu cho tình mãi thắm tươi Cho hoa thơm trên nụ cười, cho bình an tim người Ngày sau vẫn ngập tràn hình bóng Thuyền tình trên biển sóng Một trùng dương yêu thương

RÓT VÀO ĐỜI NHAU NIỀM ĐAU

Hình ảnh
Cuộc đời này, yêu thương này Như một cơn mộng mị Thời gian này có còn cũng là phung phí Khi mình rót vào đời nhau niềm đau Đêm càng sâu, càng úa nhàu Thao thức trở mình trong bóng tối Buồn hờn lên dữ dội Tim buốt, hồn phai theo xót xa Thôi thì nét ngọc ngà Người cứ đem theo về nơi ấy Tình yêu nào cũng vậy Lại dâng trao cùng đêm trắng phù du Hồn mê đắm vào cõi mịt mù Từng nỗi trầm luân nhục thể Xô đời nhau hoang phế Chân trời tím lịm tang thương Phiêu bồng nào theo người lạc cõi mờ sương Trâm anh rồi một chiều nhạt nhòa nhan sắc Thôi ta đành cúi đầu phó mặc Cho đời trôi, tình trôi Trả lại nhau lời hứa đầu môi Son phấn điểm trang người vào niềm vui mới Rượu thơm người cũng say rũ rượi Nồng nàn cũng thắm giữa đêm mơ...

TÌM VỀ ĐÂU EM ƠI

Hình ảnh
Tìm về đâu cho đêm đam mê ngọt ngào Tìm về đâu cho hương nồng nàn yêu dấu Cho thôi tàn phai cho con tim nguôi buồn nẫu Để còn nhau yêu thương đắm đuối nơi tim người Từ buổi từ ly em về miền chơi vơi Tôi lạc loài giữa phong trần bụi gió Đêm cô đơn, lòng như bỏ ngõ Buồn về từng cơn khát khao mộng xa Có còn không ngọc ngà Rót vào đời phiêu linh Môi còn thơm cuộc tình Để vùi niềm thương nhớ Trong cơn tao phùng ngực phập phồng nhịp thở Hồn trao nhau cuồng dại một cơn mê Ôi giấc mơ em về Đêm tràn đêm khát vọng Tìm về đâu để thấy nhau trong đời sống Thấy môi em cười như hoa Bàn tay vụng về xoa xoa Tấm lưng trần đêm khó ngủ Tìm về đâu để những lời tình tự Sẽ hóa thơ bay vào cõi chiêm bao Để cho đời nhau thật lòng dâng trao Yêu thương này tới ngàn sau em nhé...

ANH TRONG EM CÒN BAO NHIÊU NỮA

Hình ảnh
Đừng em ơi! Có thể là em vội vã Khi em nói: “Em rất hiểu anh” Rất là say nhưng ước muốn an lành Anh vẫn khát khao em yêu anh như vậy Bây giờ em đã nhìn thấy rồi đấy Anh làm thơ nên yêu đến điên cuồng Những câu thơ cho em, anh viết thật không suông Không vờ vĩnh như ái tình mong muội Có thể em cho anh yếu đuối Hay ươn hèn trước sóng gió cuộc đời Nhưng anh tin đứng dưới đất trời Anh vẫn một tu mi nam tử Cuộc đời rất cần danh dự Rất cần cảm xúc thực lòng Anh muốn anh luôn sáng trong Được yêu thương, được giận dỗi Anh không muốn tình yêu mình nông nổi Yêu thương nhau mà không khát khao nhau Anh không muốn tình yêu mình thương đau Thà một mình anh cam lòng thương hận Bao cuộc tình qua anh lận đận Chịu đau thương sầu khổ với tình yêu Em trong anh rất nhiều Anh trong tim em còn bao nhiêu nữa?

EM BÂY GIỜ LÀ NGUYỆT

Hình ảnh
Nguyệt ơi, ơi nguyệt, nguyệt ơi Nguyệt đừng tàn, nguyệt tận Nguyệt đừng hờn, nguyệt giận À ơi ơi ơi à… Trăng thiên thu không già Trăng ngàn năm vẫn đẹp Trăng dịu dàng khép nép Hồn trăng ôi chơi vơi Nguyệt chúm chím nguyệt cười Trăng vào mây trăng thẹn Nguyệt đừng quên hò hẹn Trăng đừng buồn thi nhân Đêm nao nguyệt về ôm ấp ái ân Đêm nao thi ca dâng đầy thương mến Bên trăng ai buông muôn lời ước nguyện Lưu luyến mãi về nhau buổi tương phùng Tiếng sáo hồn rưng rưng Thoáng phân ly chia cắt Nguyệt ơi say đáy mắt Thương nhớ một hồn trăng Mai nguyệt về chốn cung hằng Nguyệt là trăng, trăng là nguyệt Nguyệt ơi sao hoài da diết Nguyệt ơi, ơi nguyệt, nguyệt ơi

TA NHỚ EM NÊN GỌI EM LÀ NGUYỆT

Hình ảnh
Trong đời có sự sống còn của thân phận Mỗi thân phận mơ ước mình là một dòng trôi Hai thân phận gặp nhau thành một đôi Thành một dòng sông định mệnh Những vui buồn chóng chếnh Tản mạn vào giữa cõi phù vân Có khi đã một đôi lần Chia phôi, ly biệt Ta nhớ về em nên gọi em là Nguyệt Ta mộng về em chờ em đêm thiên thai Ôi mắt phượng mày ngài Nét đoan trang, hồn thục nữ Nghe gió mây tình tự Sâu lắng nỗi niềm dù ngăn trở trùng khơi Người tôi yêu thương ơi Giấc mơ ngàn sau say đắm Cõi lòng chiều thăm thẳm Ôm ấp nỗi phiêu linh Ta ngỡ như đã niệm thành ái tình kinh Ta ngỡ như đã mãn nguyện ao ước Mai này biết còn mất được Dấu tình nơi tâm khảm có phai tàn Hợp hợp, tan tan Như bão cuồng, sóng dữ...

CAO NGUYÊN THƯƠNG NHỚ

Hình ảnh
Người cứ phiêu linh chân trời góc bể Miền ngàn dâu thăm thẳm mịt mù xa Để ưu tư ở lại với hồn ta Cho nhung nhớ dày vò tim tê dại Đêm Cao Miên mơ về thời con gái Nắng óng vàng Phú Quốc mộng xuân xưa Sài gòn thương buổi ly biệt đón đưa Đất thần kinh tưởng về Tam Giang Phá Hun hút đời nhau buồn phiền trong dạ Má thắm môi hồng khơi gợi yêu đương Em về chi cho da diết nhớ thương Cho ao ước đầy hồn người mong đợi Trời giêng hai mây xanh xa vời vợi Cao nguyên đam mê rộn rã cồng chiêng Chiều hoàng hôn mấy chiếc bóng nghiêng nghiêng Gùi nước về đang đi lên dốc bến Mùa hội cà phê Ban mê đang đến Cây vông đâm những hoa lửa đỏ tươi Em nhỏ mừng vui vẻ nụ môi cười Hồn nhiên với cuộc đời tươi mơ mộng Ta vẫn biết giữa trời cao đất rộng Có thương tương đâu dễ được bên nhau Nhưng vẫn luôn khao khát mãi ngày sau Tình sẽ thắm nồng nàn niềm yêu dấu…

XIN NHAU MỘT CHÚT DỊU DÀNG

Hình ảnh
Đừng khóc em! Thôi em đừng khóc Mi hờn, mắt lệ ứa, buồn cũng dâng đầy Hồn đau thương ngây ngây Xót xa hoài trong nỗi nhớ Yêu thương này thôi xin nhau đừng lầm lỡ Dịu dàng cho nhau ngọt ngào dù là cách biệt muôn trùng Chờ nhau, chờ nhau trùng phùng Chờ nhau, chờ nhau đoàn viên nơi khung trời hoa mộng Xin kiếp này đừng vội vàng tàn phai cuộc sống Đừng hóa rong rêu đừng làm cũ tình yêu Biết là cuộc đời chẳng còn lại bao nhiêu Ngày còn thơm hương phấn, còn mặn mà nhan sắc Đừng buông xuôi, đừng phó mặc Để cho tình yêu cằn cỗi tàn phai nỗi nhớ nhau Cho con tim đau, cho tình yêu nhạt nhàu Cho hoàng hôn xuống che khuất muôn ngày đời về sau thương mến Rồi một mai bên trời miên viễn Nằm dưới thiên thu nghe gió kể những câu chuyện tình Nghe gió thầm thì câu chuyện của đời mình Vi vu giữa đất trời ngàn năm phiêu lãng

NGƯỜI SẼ QUÊN CUỘC TÌNH

Hình ảnh
Cuộc đời này không phải là cuộc đời của tôi Nhưng ngoài cuộc đời này tôi không còn cuộc đời nào hơn nữa (*) Tôi đã không thể chọn lựa Một cuộc đời cho chính mình Cũng như trong vài cuộc tình Tôi đã đón nhận rồi ngậm ngùi đưa tiễn Tình yêu cũng từ nhân duyên mà đến Bởi nhân duyên tình yêu phai nhạt mà đi Khởi đầu và kết thúc là gì? Đều nằm ngoài ước muốn Dù sớm hay là muộn Mất còn khó mà chuyển dời Một người chỉ có một cuộc đời Cuộc đời thứ hai chỉ có ở trong tâm tưởng Cuộc đời hiện hữu như gã nhân tình vất vưởng Cuộc đời nào mơ mộng phù hoa? Cuộc tình đã già, cuộc đời cũng già Cuộc tình phôi pha, cuộc đời héo tàn mòn mỏi Tình trong người đi qua vội Tình trong tôi âm ỉ với những câu thơ buồn Với tình yêu tôi cứ ngợi ca, suy tôn Tôi đắm chìm trong đam mê khao khát Đau khổ ư? Thơ vẫn dâng trào dào dạt Vẫn bóng hình yêu mến mãi không nguôi Tôi biết, tôi mãi mãi là tôi Rượu, thơ, tình yêu dang dở Người đi, người sẽ không còn nhớ Người sẽ quên cuộc tình....

NGÀY NÀO TÔI GẶP LẠI

Hình ảnh
Ngày nào tôi được gặp lại em Được nghe em nói, mở những tình thơ em xem Được ngồi bên em nhớ về ngày cũ Cùng nhìn mây bay phía sau rèm Tôi thương những kỷ niệm Thương em, thương cuộc tình Em đi buồn xâm chiếm Trọn con tim, đời mình Tôi mơ ngày hội ngộ Dù là rất mong manh Dù là đời bão tố Cũng mộng buổi an lành Ngày nào tôi được gặp lại em Dù cho ngày ấy đã hom hem Chân mòn, gối mỏi, tay gậy trúc Nách cắp rượu tăm say em hèm Môi buông vài tứ thơ buồn lắng Mắt lim dim ngái chút hờn cay Có chạnh lòng thì trong tim lặng Em thương cũng giữ chớ phơi bày Ngày nào tôi gặp lại Nàng thơ ấy dấu yêu Ngày nào tôi mới biết Em thương tôi thật nhiều

THẤT TÌNH THƠ

Hình ảnh
Ta đâu phải là công hầu Ta đâu phải là khanh tướng Nhưng ta yêu người, muốn người rộng lượng Cho ta được yêu được làm đấng minh quân trong cõi lòng người Trước nhan sắc khi người mím nụ cười Nụ cười u uẩn cho hồn ta xao động Đứng giữa thiên thu trời cao đất rộng Ta ngưỡng mộ khi người tỏa sáng giai nhân Ta yêu người dáng vẻ ngại ngần Mắt đăm đắm ánh nhìn thương mến Từ tận cùng tâm tưởng ta ước nguyện Được yêu, ôm ấp, vỗ về nhau Một khi hờn dỗi, ta đau Tim tê dại đắm chìm trong thương hận Ta oán trách sao đường tình lận đận Để ta người mãi cách biệt trùng dương Ta thất tình sợ người nhạt phai hương Sợ cõi yêu tàn, tan niềm yêu dấu Ta xin người, xin người hiểu thấu Nỗi cuồng si điên dại của lòng ta Ta thất tình bởi oan nghiệt oan gia Trăm năm giữa cõi đời thương hận Ngàn năm kiếp nhân tình vương vấn Hồn âm u ôm một khối tình điên...

TRĂM NĂM MÔI THẮM MÁ ĐÀO

Hình ảnh
Ta nghe buồn rụng ngoài sân Buồn rơi rớt xuống khi gần khi xa Buồn trong veo nụ ngọc ngà Buồn luênh loang cõi phôi pha nhân tình Ta nghe buồn ở tim mình Buồn phơi lên cả bóng hình người thương Buồn làm nhạt cánh môi hường Buồn mênh mang tận vạt tương tư chiều Chiều nay giọt rượu liêu xiêu Giọt trong đáy cốc nhớ Kiều ngẩn ngơ Giọt cay cổ khát ngu ngơ Giọt nơi gan ruột khù khờ nằm say Chiều nay hai phía rủi may Một cơn lướt khướt cũng dày vò nhau Hồn điên, điên tới nhạt nhàu Hồn cuồng, cuồng loạn làu bàu mô tê Phải như người ở đừng về Phải như người cứ mãi mê phương trời Phải như nói được nên lời Ta say bởi đất bởi trời vô tâm Bởi ai, ai đã âm thầm Gieo vào nỗi nhớ sa sầm hồn thơ Bởi ai, ai đã mộng mơ Níu cho lòng dạ hóa tơ, tơ vò Bao lần nhắc nhở dặn dò Bao lần thủ thỉ chuyện trò tâm giao Trăm năm này có là bao Trăm năm môi thắm má đào người ơi…

CUỘC TÌNH NÀO ĐÃ ĐI XA

Hình ảnh
Cuộc tình nào buồn như đã đi xa Người tình nào về vui với phù hoa Cõi lòng nào chơi vơi nhìn sông vắng Lặng thầm trôi trôi dưới bóng chiều tà Ngày nào còn nghe tiếng nhau thì thầm Ngày nào xin nhau thứ tha lỗi lầm Giờ đây cô đơn nhớ nhung xa cách Tình yêu chỉ còn dấu vết trong tâm Tình yêu dấu, ai hiểu thấu Nỗi đau thương tình chia ly Nào ai biết, lòng da diết Thương nhớ về một người đi Người ơi hỡi, tình yêu cuối Đời hoàng hôn ta cho nhau Giờ hoang vắng buồn đêm trắng Tàn phai nhạt nhòa hồn đau Cuộc tình nào buồn như đã đi xa Lời tình nào thơm vương trên vai ngà Tình ơi phút cuối đam mê đắm đuối Mênh mang nhớ về người ở ngàn xa Ngày nào còn nghe tiếng nói yêu thương Ngày nào còn yêu dù cách viễn phương Giờ tình đã chết, người như đã hết Cuộc tình buồn tình héo trên môi hường…

BUỒN NHƯ CUỘC TÌNH GẦY

Hình ảnh
Buồn như cuộc tình gầy Nhớ thương về thật đầy Tim ta cô đơn quá Người ơi mau về đây Gió có biết người đi về phương nào Nắng có thấy người đang ở nơi nao Mùa xuân có biết tình nhân yêu dấu Người có hay lòng ta dâng dạt dào Cho ta gửi hồn thơ vào nắng Gió ơi đưa thơ đến bên người Mây ơi nhờ mây về che bóng Để cho ai tươi tắn nụ cười Ta buồn mênh mang, mênh mang Xin nhớ thương mãi dịu dàng Xin nhớ thương về phương ấy Cho ai một hồn đoan trang Ta buồn, ai biết không? Hay người đi, đi vào cuộc phiêu bồng Về bên cõi không nhau xa lắm Nên mùa xuân trong ta như mùa đông Ta buồn, ai có hay? Tim ta đau, tim ta như bị đọa đày Ai giam hồn ái vào mê loạn Giam cuộc tình điên vào rượu cay...

CON ĐƯỜNG MÀU THIÊN THANH

Hình ảnh
Ta tìm về bên bến mơ Tìm tuổi hoa niên thẩn thờ Nơi có bạn bè thương mến Có mái trường xưa nên thơ Ta tìm về con đường cũ Con đường của tuổi học trò Con đường đầy hoa mắc cỡ Cúi mặt thương lời hẹn hò Trên cao có tầng phượng vĩ Dưới chân bước đi thật thà Con đường bao nhiêu mộng mị Con đường gần con đường xa Hỡi người dễ thương dễ nhớ Áo xanh xanh lối ta về Hỡi đôi mắt nai bỡ ngỡ Tròn xoe đôi mắt ta mê Bao lời tỏ tình ta viết Ta vò dấu hết học bàn Ta ngây ngô, ta thua thiệt Lời tình chưa gửi đã tan Bao lần vụng về theo bước Mênh mang con đường Hùng Vương Mỗi ngày hai lần xuôi ngược Theo người giữa cõi ta thương Ban mê, ban mê yêu dấu Phố xưa giờ đã xa rồi Người đi biết còn hiểu thấu Nơi này tim ta đơn côi Ban mê, ban mê thương nhớ Áo xưa biêng biếc trời xanh Người đi mộng còn về thuở Con đường một màu thiên thanh

LINH HỒN THƠ RONG RUỔI

Hình ảnh
Khi những câu thơ chắp cánh Cho khát khao tình yêu Câu thơ ấm áp nuông chiều Ngọt ngào thấm vào hồn sâu đắm đuối Linh hồn thơ rong ruổi Tới bến bờ bất tận phiêu linh Đôi thân quyện vào hòa bóng nhập hình Quấn quýt, ghì yêu, rên siết Quay tròn cùng nhật nguyệt Thao thức tìm một cõi đam mê Con tim cuồng tím tái dại tê Oằn, cong cớn giữa bốn bề giông bão Để rồi mùa tình nhân thay áo Bên chén rượu tương tư lênh loang nỗi buồn Người thi sỹ lặng lẽ vô ngôn Bỏ mặc những tình thơ nghiêng ngả Mùa xuân qua đến hạ Mùa thu rồi mùa đông Trong cơn say khướt bềnh bồng Trôi trôi giữa hai miền hư thực Tự mình đấm vào ngực Nghèn nghẹn lời sám hối với Chúa Ba Ngôi Nhận là lỗi tại tôi, lỗi tại tôi Con là con chiên hư hao tội lỗi

TA TẠ ƠN CUỘC TÌNH

Hình ảnh
Ta tạ ơn mình, tạ ơn em Tạ ơn cuộc tình đau khổ Tạ ơn một đôi lần mình hội ngộ Tạ ơn một đôi lần mình phân ly Tạ ơn những cánh dã quỳ Trên vạt đồi vàng hoa mộng Dưới trời cao trên đất rộng Cho ta cảm xúc yêu em Mỗi khi buồn giở tình thơ ra xem Tạ ơn niềm thương nỗi nhớ Mỗi khi một mình lang thang qua phố chợ Thương dấu chân nào sánh bước bên nhau Ngày Valentine trắng, buồn, phai nhàu Chẳng nghe tiếng em thầm thì bên ấy Cánh thiệp mừng không thấy Ta như gã tình nhân cô đơn Giận dỗi đến từng cơn Con tim ta tê dại Con tim ta sợ hãi Mất hình bóng người xa Ta thầm tạ ơn cuộc tình già Cho một lần yêu cuối Em về sao mà vội Không tạ ơn cuộc tình...

ĐÊM VALENTINE CỦA GÃ TÌNH NHÂN

Hình ảnh
Đêm khao khát Nỗi nhớ dâng lên thật đầy Bờ môi khô héo, gầy Len sâu trong hồn niềm thương tưởng Người đi để lại ta vất vưởng Ray rứt chìm vào cõi cô đơn Tim dại đi, tê buốt dỗi hờn Khối tình nặng vít buồn về giăng kín Như người thất sủng còn bịn rịn Cố níu chặt lấy ngai vương Giờ ta không còn được em yêu thương Giờ ta trở lại làm một thần dân cô độc Câu thơ tình trịu trần khô rốc Như quỷ ám vào Valentine's Day Ta như gã nhân tình si mê Bên nấm mồ chôn cuộc tình đã chết Người đi để lại dấu vết Dấu đau thương rạch nát trên tim Cơn cuồng điên say khướt kiếm tìm Moi móc nơi xa xăm dĩ vãng Mệt nhoài, liêu xiêu, quờ quạng Với tay hướng về phía hư vô Sau lưng nghiêng ngả cơ đồ Cả thiên thơ sụp đổ xuống đời nát vụn

NÀNG THƠ MÃI ĐÁNG YÊU

Hình ảnh
Anh nghĩ rồi anh sẽ chết trước cuộc tình Nếu biết tin em đem yêu thương về bên nấm mộ Nói cho anh nghe những lời dành dỗ Dưới trời miên viễn để chiêm bao Anh biết đời anh mơ mộng trăng sao Yêu đắm đuối một nàng thơ nông nổi Con tim anh lồng lên ghen hờn dữ dội Oằn mình đớn đau trong khao khát vô bờ Mai lễ tình nhân nhưng những câu thơ Vẫn ấm ức trong cô đơn hiu hắt Nỗi lòng buồn trước phân ly chia cắt Cõi tâm tư ray rứt một niềm yêu Anh biết anh yêu em rất nhiều Giờ anh hiểu yêu thương chưa hẳn là hạnh phúc Bởi con tim ở trong lồng ngực Lý trí khuyên lơn mà cứ vẫn điên cuồng Cứ hồn nhiên thương hận buông tuồng Quay quắt với tình yêu nghiệt ngã Như con thú giữa đại ngàn hoang dã Yêu mãi rừng xanh, suối ngọt, cỏ hoa Anh chỉ ước ao tình nơi em đừng nhạt nhòa Để câu thơ anh viết hoài phiêu lãng Hình bóng em luôn ngời lên tỏa sáng Một nàng thơ đáng yêu mãi mãi ở tim anh

ĐẮM CHÌM TRONG GIẤC MƠ YÊU

Hình ảnh
Mình xa nhau đi em Xa nhau em nhé Tình yêu mình giờ sao vắng vẻ Cuộc đời mình sao mãi muộn phiền Tình như cơn ghen hờn đảo điên Nên tình yêu cay đắng, tình yêu trống vắng Từng đêm khát khao, từng đêm trắng Thao thức day dứt nhớ không nguôi Một ngày nào em hết yêu tôi Tình yêu vơi dần trơ như dòng sông cạn Tình yêu mỏi mòn lời trách oán Tình yêu chết đuối trong con tim người Con tim ngập ngụa máu ứ bầm tươi Để tình yêu sẽ chết trong da diết Tình ơi, sao oan nghiệt Tình ơi, sao mê si Mỗi lần em về, em đến thăm tôi, em đi Buồn thương giữa trùng trùng ngăn trở Tôi đắm chìm trong niềm đau thương nhớ Tôi đắm chìm trong giấc mơ yêu...

NỖI NIỀM THƯƠNG XỨ SỞ

Hình ảnh
Ở đó cố đô cổ kính Thành quách lăng tẩm uy nghiêm Rêu phong thao thức mãi từng đêm Nhớ về một thời hoàng kim phong ấn Dòng sông Hương u uẩn Trầm mặc soi bóng một người về Con đò ngang, xóm hói, chợ quê Như chỉ còn trong cõi lòng lữ thứ Mờ xa xa trong sương chiều núi Ngự Man mác nỗi niềm thương nhớ người xưa Ngậm ngùi cho ước cũ, duyên thừa Lẫn khuất giữa đất trời mộng tưởng Phải như anh là vương hầu khanh tướng Để che chở cho em nàng thục nữ đoan trang Phải như anh là văn nhân tao nhã dịu dàng Để ngâm nga câu thơ tình ru em vào mộng Anh nhỏ nhoi giữa trời cao đất rộng Chạnh lòng non nước trước cảnh can qua Tổ quốc buồn hướng về nẻo quan hà Thiên hạ đắm chìm nỗi đau vong tộc Ở đó nơi em về cây đương đơm hoa đâm lộc Mai vàng rạng rỡ khoe sắc dưới xuân mơ Dòng sông trong veo lăn tăn sóng vỗ bờ Dỗ dành mai đi xa em nhớ về xứ sở...

CHIỀU XUÂN GIÃ BIỆT

Hình ảnh
Người sẽ về đâu nơi khơi vơi Miền xa thăm thẳm ở dưới trời Cho ta gửi hết lòng thương nhớ Gửi cả tim yêu đến cho người Đường về đôi ngả, đôi ngả ấy Muôn dặm quan hà muôn nẻo xa Gió chiều không lạnh sao run rẩy Hay bởi cô liêu giữa bóng tà Ta đã mơ về ngày trở lại Đón nhau tay nắm chắc mặt mừng Đâu biết bây giờ buồn tê tái Gần nhau tay muốn với ngập ngừng Con tim thổn thức không dám tỏ Mắt say đắm đuối chẳng dám nhìn Cứ phải xem chừng người này nọ Cả một tâm hồn mất tự tin Người về về đến nơi từ giã Người đi lặng lẽ một mình đi Để cả hồn ta đây vắng vẻ Nhớ người tim không muốn thầm thì Giã biệt chiều nay người giã biệt Có níu thời gian cũng cứ trôi Người đi đâu thể đi mãi miết Ta chờ chờ mãi cũng về thôi Mai này nắng trải miền kỷ niệm Xuân mơ về phố mộng tương phùng Ước ao ngày cũ nhiều mong muốn Môi thơm má thắm đẹp lạ lùng

MÙA XUÂN TRÊN THÂN PHẬN NGƯỜI

Hình ảnh
Mùa xuân nào cho một thân phận người Mùa xuân nào cho cuộc tình chơi vơi Em ơi em! Mùa xuân đang thổn thức Em ơi em! Xin vì nhau đừng chia rời Hoa xuân nở trên lối xa xưa ấy Nắng xuân vàng óng ả dưới trời xuân Em có biết tôi nhớ em lắm đấy Nỗi yêu thương trỗi dậy đã bao lần Người ta bên nhau vui xuân trên phố Người ta bên nhau quấn quýt ngọt ngào Sao tôi nhủ thầm con tim dành dỗ Thân phận mình tim ơi biết làm sao Thân phận nào cho nhau, cho tình thơ Thân phận nào cho nhau, cho mong chờ Thân phận nào cho cuộc tình lầm lỗi Cho tôi, cho em, cho những đêm mơ Xuân ơi xuân dâng lên đầy khao khát Xuân ơi xuân dào dạt nỗi yêu thương Xuân ơi xuân hương xuân thơm ngát Tình xuân thắm tươi gợi mời yêu đương Mùa xuân nào cho một thân phận người Mùa xuân nào cho nhau đây em ơi Em ơi em! Mùa xuân nào đắm đuối Em ơi em! Xin chờ nhau bên trời

TÌNH THƠ BUỒN

Hình ảnh
Phải như tôi có thể ngồi bên bạn bè uống cà phê Sáng ba mươi nơi thị tứ này se lạnh Những nụ cười hiền hòa như có cánh Thắp lên tim người niềm vui Ngày cuối năm nhìn về phía ngọn đồi ngậm ngùi Thương tưởng cho mình cho cuộc tình quá nhiều trăn trở Một năm trôi qua vô vàn nỗi nhớ Một năm trôi qua cùng bao áng thơ buồn Con tim bồi hồi, lòng dạ bồn chồn Mỗi khi hướng về phía nhau xa cách Mỗi khi mưa mái hiên buồn tí tách Từng giọt mưa rơi, từng giọt nhớ chơi vơi Mắt ai trong xanh, môi ai mũm mĩm cười Xô hồn dạt theo chiều nghiêng nắng quái Cho cõi lòng rưng rưng tê dại Nỗi niềm thương xao xuyến một hồn thơ Ngày này nữa, mai xuân mới vỗ bờ Người ta chúc nhau một năm viên mãn Một năm mới vui vầy, sáng lạn Một năm yêu thương ấm áp ngọt ngào Mình thì không biết sẽ ra sao Chỉ ước mơ có nhau trong tâm tưởng Giữa cuộc đời bốn phương tám hướng Có nhớ về nhau xin một lời niệm bình yên

THÔI KHÔNG CHỜ XUÂN NỮA

Hình ảnh
Thôi không chờ xuân nữa Kệ mà… xuân cứ trôi Có buồn xuân cũng rứa Xuân như quên ta rồi Ta giờ sáu hai tuổi Xuân đương buổi dậy thì Bao nhiêu năm chìm nổi Nhìn mùa xuân qua đi Biết xuân về chờ mãi Cũng chưa thấy tin xuân Hay về trong nỗi nhớ Xuân chia ta nửa phần Một mình ta uống rượu Chờ xuân trong chơi vơi Lòng ta chừng đắm đuối Rượu cùng hương đất trời Ta chờ trong đáy cốc Có xuân về trong mơ Hình bóng em ngà ngọc  Mượt mà một hồn thơ Thôi không chờ xuân nữa Xuân về rồi xuân qua Hồn ta đây một nửa Xuân như đang nhạt nhòa

ĐÊM NGHE TIẾNG VỌNG XUÂN VỀ

Hình ảnh
Đêm nay, đêm nữa, đêm sau nữa Đó là đêm giao thừa phải không em? Mở từng tờ lịch ra xem Buồn, nhớ, chờ đợi Nỗi niềm cứ dâng lên vời vợi Thấm thía nơi cõi lòng Phiền muộn nhuốm màu của rêu rong Bên thềm xưa lối cũ Mùa xuân đang thì nhu nhú Mạch nguồn nhựa ứa mơn man Đầu chồi non, trong nách lá chứa chan Xuân thi vị, xuân khơi vơi, xuân đến Đôi nhánh tay gầy chắp lại cầu nguyện Hướng lên tạo hóa sinh bày Xin cho cuộc đời này Có lầm lỡ yêu nhau cũng đừng phân ly chia cắt Xin ngày sau trong đáy mắt Em già nua cũng còn có hình dáng câu thơ Có gã si tình ngồi viết lơ mơ Những câu, tứ, ngôn từ mê mỏi Đêm nay nghe tiếng thầm thì xuân gọi Nghe tiếng chân người về từ cõi tương tư Nghe ao ước hẹn hò buổi trước tạ từ Vọng vào hồn đắm chìm mộng mị…

MỘT MIỀN XUÂN BẤT TẬN

Hình ảnh
Ở thế giới này rất rộng lớn Có những khi ta nhìn về rất xa Vượt qua cả biên ải quan hà Vượt qua cả biển trời trùng dương đầy sóng Bến nghìn trùng vô vọng Một năm trôi... Mười năm rồi sẽ trôi... Đến trăm năm thời gian cũng sẽ trôi đi mất Chỉ có linh hồn vật vờ chân thật Ở lại trong thiên la địa võng một mình Nơi này duyên khởi, vô minh Trong vòng xoay tròn luân hồi chướng nghiệp Giữa vô vàn trùng trùng điệp điệp Vãng lai bất tận bản thể âm dương Khi đầu ngọn cỏ ngân ngấn hạt sương Đẹp long lanh, tinh khôi, trong sáng Chiều cuối năm chút hương đời bảng lảng Cảm xúc như chạm vào trời cao đất gần Chạm vào mạch nhựa mầm xuân Rươm rướm ngọt ngào thanh khiết Tình yêu từng lời chắp cánh cho nhau khúc chiết Vỗ về tâm cảm, xoa dịu con tim Từ thăm thẳm rướn tới cố gắng lần tìm Cho thấy được khuôn trăng, nét ngọc Đêm giao thừa trong bóng tối mịt mờ cười, khóc Trổi lên khát khao nổi loạn, cuồng Điên đảo, phó mặc cùng vạn vật buông tuồng Dạt về phía bãi bờ với một miền xuân bất tận