TRĂM NĂM MÔI THẮM MÁ ĐÀO
Ta nghe buồn rụng ngoài sân
Buồn rơi rớt xuống khi gần khi xa
Buồn trong veo nụ ngọc ngà
Buồn luênh loang cõi phôi pha nhân tình
Ta nghe buồn ở tim mình
Buồn phơi lên cả bóng hình người thương
Buồn làm nhạt cánh môi hường
Buồn mênh mang tận vạt tương tư chiều
Chiều nay giọt rượu liêu xiêu
Giọt trong đáy cốc nhớ Kiều ngẩn ngơ
Giọt cay cổ khát ngu ngơ
Giọt nơi gan ruột khù khờ nằm say
Chiều nay hai phía rủi may
Một cơn lướt khướt cũng dày vò nhau
Hồn điên, điên tới nhạt nhàu
Hồn cuồng, cuồng loạn làu bàu mô tê
Phải như người ở đừng về
Phải như người cứ mãi mê phương trời
Phải như nói được nên lời
Ta say bởi đất bởi trời vô tâm
Bởi ai, ai đã âm thầm
Gieo vào nỗi nhớ sa sầm hồn thơ
Bởi ai, ai đã mộng mơ
Níu cho lòng dạ hóa tơ, tơ vò
Bao lần nhắc nhở dặn dò
Bao lần thủ thỉ chuyện trò tâm giao
Trăm năm này có là bao
Trăm năm môi thắm má đào người ơi…

Nhận xét