VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU


Em vô can trong án tình
Chỉ anh mới là phạm nhân trọng tội
Một ngàn lần, một triệu lần anh có lỗi
Nên đất trời nhấn chìm anh trong bể rượu thi ca


Những cơn say mỗi ngày mỗi già
Lướt khướt trong nỗi đau tình ái
Bao lần nhớ, bao lần si dại
Cuống cuồng lên rồi vẫn mất nhau

Đêm say nào thấm đẫm thương đau
Chén rượu nào xót xa tình lỡ
Cung đàn nào âm thanh vụn vỡ
Dằng xé đời nhau dưới trời buồn

Cứ chiều về nhìn bóng hoàng hôn
Biết bên kia em vừa thao thức
Nhìn về nhau mỏi mòn bất lực
Nhìn về nhau se sắt đau thương

Cứ chiều về bảng lảng khói sương
Mơ hồ như có bước chân ai đang trở lại
Cõi mộng làm cho hồn ấm lại
Cõi mộng cứ dâng tràn phiêu linh

Anh đã mất cuộc tình

Đã mất em chỉ còn những tình thơ rong ruổi
Cuộc đời, cuộc đau thương cứ đi về phía cuối
Vời vợi xa, vời vợi cõi không nhau...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THÈM NỖI NHỚ THU