THÈM NỖI NHỚ THU



Thèm về lại một cõi xưa
Nghe câu hò huế Mẹ ru ơ hờ
Từng lời của Mẹ lơ mơ
Chiêm bao biết đến bao giờ Mẹ ơi...

Dì giờ theo Mẹ về trời
Cõi trên Thiên Chúa xa vời trần gian
Phúc đầy cảnh giới Người ban
Chị em sum họp chứa chan ân tình

Thèm câu mắng nhẹ Cha mình
Thèm trông Mẹ dỗi làm thinh khi hờn
Nghĩ về thương Mẹ Cha hơn
Thương thu rụng xuống từng cơn ưu phiền

Mùa thu nỗi nhớ Mẹ hiền
Lá rơi đã chạm vào miền yêu thương
Mẹ Cha về đến thiên đường
Dì con cũng đã dặm trường về theo

Mùa thu cánh lá rơi vèo
Trời thu biêng biếc trong veo gợi mời
Thu ơi...Thu hỡi...Thu ơi...
Thèm sao nỗi nhớ về nơi thu nào...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU