NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG BIÊN HÁT TÌNH CA


Người đàn bà vùng biên hát tình ca
Sao nghe xao xác cõi lòng lữ khách
Để nhớ về ai viễn phương xa cách
Chập chùng những vạt đồi hoa vàng

Biên cương bây giờ mùa đông đã sang
Hun hút miền cao bấc về ren rét
Từng cơn gió như muộn phiền oan nghiệt
Hắt hiu trôi qua dưới bóng chiều tà

Người đàn bà đã buông nét ngọc ngà
Rũ bỏ khát khao dấu sâu mộng mị
Miền sơn khê ở một con phố thị
Bảng lảng giữa hồn nỗi niềm ngụ cư

Đến chốn này khi một buổi tạ từ
Đành lòng dấn bước về nơi trầm mặc
Ngày cha mẹ tiễn chân đầy hương sắc
Hồn vương vương mộng thắm ước mơ xanh

Giờ đã phai đời đã thấy mong manh
Yêu dấu nhạt nhòa dưới trời thương nhớ
Trên ngực đầy đêm phập phồng nhịp thở
Bồi hồi con tim mắt lệ rưng rưng

Thì thôi mà lòng hãy cố dửng dưng
Phó mặc cuối trời xa xăm bụi gió
Tự nhủ mình cố dằn tâm dành dỗ
Xin cho đời trôi dạt nẻo yêu thương

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU