CƠN MƯA ĐÔNG MUỘN PHIỀN



Quán vắng
Buồn...
Từng giọt cà phê rơi như vô hồn
Thẫn thờ rớt xuống

Bạn bè mình hôm nay dậy muộn
Nhớp nháp, lười
Quán vắng ít tiếng nói cười
Chỉ nghe tiếng rả rích mưa

Nỗi nhớ ai cũng vừa
Ở trong lòng len lén
Chút tình chưa trọn vẹn
Rấm rức mãi không nguôi

Mấy mươi năm rồi
Từ khi đời mình đầu còn xanh tóc
Mắt ai còn như ngọc
Trong veo khiến cho hồn chơi vơi

Mưa cứ rơi
Nhớ mãi hoài nhớ
Giọt mưa chạm đất như bong bóng vỡ
Tan sâu vào hồn hoa

Hình bóng xưa mơ hồ nhạt nhòa
Xa xăm một miền ký ức
Càng mưa về, càng ray rứt
Muộn phiền một đời chưa nguôi...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU