CÓ MỘT CÕI KHÔNG NHAU



Anh sợ mai này anh sẽ mất em
Anh sợ tình yêu trong em phai nhạt
Vì con tim anh thật thà khao khát
Hình bóng em là sự sống tâm hồn

Trong giấc ngủ chập chờn thèm môi hôn
Ánh mắt yêu thương từ em cháy bỏng
Rướn tới níu em nhưng rồi vô vọng
Em bềnh bồng trôi mãi về đâu

Em nhìn về anh ánh mắt thẳm sâu
U ẩn nỗi buồn niềm thương sâu lắng
Anh cắn môi nhìn em mà câm lặng
Bất lực yếu hèn không biết sao hơn

Anh sợ mai này anh sẽ cô đơn
Nhớ về em với vết thương chia cắt
Bơ vơ nhìn về con đường trước mặt
Một mình đi không biết đến nơi nào

Cõi không nhau giữa đất thấp trời cao
Đời cô độc lạc loài miền phiêu lãng
Tuổi hoàng hôn ngã bóng về chạng vạng
Mênh mang một nỗi niềm rất mơ hồ

Mặc cho cuộc đời đưa đẩy dạt xô
Mặc bụi gió phủ vùi lên thân phận
Rồi một mai giã từ miền thương hận
Giã từ em – giã từ cõi không nhau...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU