CHỜ NHAU NƠI MIÊN CÕI RONG RÊU


Yêu thương này đã để dành một lời sám hối
Tội tình này em phải đau, dòng lệ xót nhạt nhòa
Ngày tận cuối anh cố với tay về nẻo xa
Cõi lòng buốt buồn lìa chia miền cách trở

Ngày nằm xuống linh hồn còn có nhớ
Còn khát khao đắm đuối đợi tình phai
Em còn vương vương nét trang đài
Mắt long lanh, má điểm hồng, tóc cài hoa kỷ niệm

Cuộc tình này cho em mầu nhiệm
Hình bóng yêu thương như nét đẹp thiên thần
Cho dù ngàn xa tình cũng thật gần
Vẫn cháy bỏng đam mê, khát khao tình ái

Phút giây nào cận kề bên nhau ngây dại
Rồi muôn chiều mãi mãi nhớ thương mong
Thân phận này, duyên nghiệp này thật long đong
Cam chịu nhiều truân chuyên khổ lụy

Cho nhau nhiều biết là vẫn không như ý
Trăm nhớ ngàn thương nào thỏa được lòng nhau
Trời gieo chi oan khiên mà hờn nỗi thương đau
Để giông tố xô tình yêu vào nghiệt ngã

Nếu còn thương nguyện cho hồn hóa đá
Vọng chờ nhau nơi miên cõi rong rêu
Xin kiếp nào được gặp lại thương yêu
Được ôm ấp giấc mơ đời say đắm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU