MÙA ĐÔNG NHƯ CŨNG GẦY



Mù sương tản mạn vào chiều
Đông lơi chút rét liêu xiêu vạt hồn
Hoa vàng đã rủ cánh buồn
Hắt hiu nhớ lại ngọn nguồn ngày xưa

Vai gầy ta bước trong mưa
Bay bay ngọn bấc mỏng vừa trông nhau
Áo xanh chớm ngả phai màu
Mây buông xuống thấp trời au nét sầu

Hỏi người thơ ấy về đâu
Bốn phương cách trở trầm sâu cõi đời
Vẫn mơ mắt ngọc môi cười
Má đào lúng liếng chơi vơi cõi lòng

Bến mê nơi ấy đục trong
Xuân thì còn ướm lên dòng thanh tao
Nụ thơm hương phấn ngọt ngào
Hồng duyên se sắt còn trao gửi về

Chiều ơi đông đã tái tê
Cõi riêng quành quạnh mãi mê đợi chờ
Chờ nhau, chờ đến bao giờ
Người đi trở lại cõi mơ mộng vàng

Xin tìm lại chút dở dang
Nối vào một cõi muộn màng dư hương
Xin tìm lại chút khói sương
Đồi hoa vàng nẻo bình thường ngày xưa

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU