LO LẮNG
Em đang nhức đầu
Em đang mỏi
Em nằm im, lim dim không nói
Cơn sốt nhẹ làm má em phính hồng
Ở nơi em xa lắm không?
Nỗi lo của anh có thể chạm tới đó?
Trời hôm nay tàn đông không gió
Thương em nhiều, thương em mà xót xa
Giờ đây anh già, tâm hồn anh cũng già
Nhưng tình dành cho em vẫn trẻ
Thơ viết về em như cơn gió nhẹ
Ru em vào giấc mơ yêu dấu nồng nàn
Cơn sốt trong em lan man
Tràn ra khắp châu thân ngà ngọc
Dù cảm thấy cô đơn xin em đừng nên khóc
Cứ để chút ấm ức trong lòng
Con tim hờn đến cớn cong
Trổi lên cơn dỗi giận
Sóng ngầm như tiềm ẩn
Trong tâm khảm mộng mị của người đàn bà
Cơn sốt nào quá xa hoa
Vày vò trong nhau cả một miền ký ức
Nhiều điều thâm tâm biết là rất thực
Nhưng cố dấu không thể phơi bày
Phải như đời cứ mãi trong cơn say
Được yêu, yêu đến cuồng nhiệt
Con tim cảm hoài tha thiết
Nồng nàn cả một đời khát khao
Em nhức đầu thật sao?
Anh xôn xao lo lắng
Đêm dài, đêm thức trắng
Với vô vàn suy nghĩ ưu tư...

Nhận xét