MỘT MIỀN XUÂN BẤT TẬN


Ở thế giới này rất rộng lớn
Có những khi ta nhìn về rất xa
Vượt qua cả biên ải quan hà
Vượt qua cả biển trời trùng dương đầy sóng

Bến nghìn trùng vô vọng
Một năm trôi...
Mười năm rồi sẽ trôi...
Đến trăm năm thời gian cũng sẽ trôi đi mất

Chỉ có linh hồn vật vờ chân thật
Ở lại trong thiên la địa võng một mình
Nơi này duyên khởi, vô minh
Trong vòng xoay tròn luân hồi chướng nghiệp

Giữa vô vàn trùng trùng điệp điệp
Vãng lai bất tận bản thể âm dương
Khi đầu ngọn cỏ ngân ngấn hạt sương
Đẹp long lanh, tinh khôi, trong sáng

Chiều cuối năm chút hương đời bảng lảng
Cảm xúc như chạm vào trời cao đất gần
Chạm vào mạch nhựa mầm xuân
Rươm rướm ngọt ngào thanh khiết

Tình yêu từng lời chắp cánh cho nhau khúc chiết
Vỗ về tâm cảm, xoa dịu con tim
Từ thăm thẳm rướn tới cố gắng lần tìm
Cho thấy được khuôn trăng, nét ngọc

Đêm giao thừa trong bóng tối mịt mờ cười, khóc
Trổi lên khát khao nổi loạn, cuồng
Điên đảo, phó mặc cùng vạn vật buông tuồng
Dạt về phía bãi bờ với một miền xuân bất tận


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU