ĐỜI NAM NHI




THƯƠNG MỘT ĐỜI TRAI

Ừa giờ thì em biết anh gươm cùn kiếm gẫy
Có đao binh thì cũng yếu đuối nhược hèn
Lớp trai tráng như anh đã qua cuộc đỏ đen
Canh cánh nỗi đau thế hệ

Súng đã hoen pháo đã rỉ ai xưng vương xưng đế
Quan trường giờ là chốn hiểm nguy
Giang sơn tổ quốc đang thu hẹp biên thùy
Phó mặc gánh nặng non sông chỉ làm khổ cho con cháu

 Tìm đâu giữa cuộc đời này gươm thiêng kiếm báu
Làm trung quân phò vua chúa anh minh
Đành chấp nhận cam chịu phận mình
Kiếp này từ giờ như kẻ tôi đòi nô bộc

Đành dằn lòng nhìn bao điều tàn khốc
Dày vò lên tổ quốc nước non
Có dở hay đất nước còn mình còn
Ai cũng chạy trốn ra đi thì ai là người yêu nước?

 Đời nam nhi từ buổi trưởng thành xuôi ngược
Trăm bề gian khổ oằn mình
Một đời định mệnh, một lần tử sinh
Có anh hào mới hiên ngang ngẩng đầu lên trước làn tên mũi đạn

Tu mi nam tử bốn phương bè bạn
Trời linh đất lộc đơm chồi
Tâm hồng dạ mãi sục sôi
Yêu thương máu mủ đồng bào nước Việt

Tiếc cho đời không được chết
Cho trăm họ thái bình
Nếu phải hy sinh cho đấng anh minh
Thì cũng xứng danh muôn thuở...





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU