THÀNH PHỐ ĐÊM



Đêm nay thế giới này ở đâu cũng buồn
Buồn len sâu vào ngóc ngách
Một mình em lái xe qua những lâu đài thành quách
Thành phố kiêu sa, thật vương giả phong lưu

Người sánh bước bên nhau qua lại dập dìu
Dù tiết lạnh nhưng cận kề ấm áp
Sương chùng xuống, giăng ngang đường thâm thấp
Ánh đèn màu soi xuyên qua thêm ảo diệu mông lung

Ngồi trong xe em lặng lẽ lạnh lùng
Nỗi niềm cô đơn thấm vào hồn da diết nhớ
Ánh mắt, nụ cười, lời nhắc nhở
Thương tưởng dâng lên đầy làm tê dại con tim

Nỗi buồn nào tim tím màu sim?
Quê hương nào nghìn trùng xa ngái?
Biết bao giờ em quay trở lại
Cho xuân vui thắp cánh mai vàng

Một tháng nữa xuân sang
Một tháng nữa tết đến
Đợi chờ nhau đã là vô vàn câu chuyện
Buồn vui trên cõi đời của tình nhân

Đêm nay, đêm ân cần
Gửi nhớ thương về ngàn xa biền biệt
Về thôi em, ngày sau sao mà biết?
Nhưng hãy tin mình vẫn có trong nhau...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU