TÌNH ĐUỐI CHẾT TRONG NỖI BUỒN DA DIẾT




Tôi cố gắng nén cõi lòng mình lại
Giữ hình hài yêu dấu ấy trong tim
Cố sao cho nỗi nhớ ngủ im lìm
Đừng trỗi dậy mong chờ mà thổn thức

Tôi dặn dò mình đừng nên buồn bực
Quên vơi đi cho nguôi bớt ưu phiền
Xoa dịu hồn đừng nổi loạn đảo điên
Để tâm trí  luôn an bình yên dạ

Phải như tôi được hóa thành xa lạ
Vô tư khi mình có bước qua nhau
Mặt thản nhiên trước vẻ đẹp sắc màu
Thật lạnh lẽo đôi mắt nhìn vô cảm

Như sắt đá lạnh lùng khi tay chạm
Chẳng hề rung xao động mảnh hồn thơ
Có kề nhau lòng trống rỗng thờ ơ
Như thể mình chưa một lần quen biết

Tôi đã nghĩ tình trường nhiều oan nghiệt
Sợ khổ đau nên không dám yêu người
Sợ thất tình bước lạc cõi chơi vơi
Sợ đắm đuối chết mỏi mòn man dại

Rồi biết đâu một ngày tôi thất bại
Tình trong tôi vụn vỡ cõi yêu đương
Tình trong em nhòa nhạt nẻo phấn hương
Tình đuối chết trong nỗi buồn da diết



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU