TRỜI MÙA ĐÔNG VIỆT NAM BUỒN LẮM
Trời trong cơn rét mướt
Mình mỏi mệt nhừ nhàu
Đầu hâm hâm như muốn đau
Lòng buồn rủ rượi
Có lẽ vì sáng nay mưa rắt rưới
Cái buốt giá vào hồn
Con đường trơn trượt, ướt át, buồn
Trên lối về quê Mẹ
Trời âm u, ít người qua vắng vẻ
Hiu hiu quạnh một nỗi niềm
Qua tết Tây tuổi đã nhiều thêm
Tóc trên mái đầu càng bạc
Mẹ hiền ốm o lòng mình xao xác
Vô vàn nỗi lo toan
Ôi cuộc thế gian
Khó biết trước ngày mai lành dữ
Chuyện kiếp người hữu sinh hữu tử
Ai nào biết rõ mà lường
Nhìn Mẹ rên rỉ đau mình thương
Nhưng cũng chỉ gắng chăm nom nói lời an ủi
Mình qua tuổi sáu mươi rồi cặm cụi
Nào còn yêu đời mạnh mẽ được như xưa
Miền cao nguyên qua bao mùa nắng mưa
Cũng xói mòn cả hồn thơ nghiệt ngã
Ôm ấp những lời buồn giữ yên trong dạ
Khi ngẫu hứng viết lên tình cho người
Ngày mùa đông mưa, cơn bệnh đến rã rời
Nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên buồn da diết
Mùa đông non nước Việt
Mây sà xuống thấp xám giăng ngang
Bao giờ lại xuân sang
Bao giờ sân lại vàng nắng ấm?

Nhận xét