CAO NGUYÊN THƯƠNG NHỚ



Người cứ phiêu linh chân trời góc bể
Miền ngàn dâu thăm thẳm mịt mù xa
Để ưu tư ở lại với hồn ta
Cho nhung nhớ dày vò tim tê dại

Đêm Cao Miên mơ về thời con gái
Nắng óng vàng Phú Quốc mộng xuân xưa
Sài gòn thương buổi ly biệt đón đưa
Đất thần kinh tưởng về Tam Giang Phá

Hun hút đời nhau buồn phiền trong dạ
Má thắm môi hồng khơi gợi yêu đương
Em về chi cho da diết nhớ thương
Cho ao ước đầy hồn người mong đợi

Trời giêng hai mây xanh xa vời vợi
Cao nguyên đam mê rộn rã cồng chiêng
Chiều hoàng hôn mấy chiếc bóng nghiêng nghiêng
Gùi nước về đang đi lên dốc bến

Mùa hội cà phê Ban mê đang đến
Cây vông đâm những hoa lửa đỏ tươi
Em nhỏ mừng vui vẻ nụ môi cười
Hồn nhiên với cuộc đời tươi mơ mộng

Ta vẫn biết giữa trời cao đất rộng
Có thương tương đâu dễ được bên nhau
Nhưng vẫn luôn khao khát mãi ngày sau
Tình sẽ thắm nồng nàn niềm yêu dấu…




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU