ĐÊM VALENTINE CỦA GÃ TÌNH NHÂN



Đêm khao khát
Nỗi nhớ dâng lên thật đầy
Bờ môi khô héo, gầy
Len sâu trong hồn niềm thương tưởng

Người đi để lại ta vất vưởng
Ray rứt chìm vào cõi cô đơn
Tim dại đi, tê buốt dỗi hờn
Khối tình nặng vít buồn về giăng kín

Như người thất sủng còn bịn rịn
Cố níu chặt lấy ngai vương
Giờ ta không còn được em yêu thương
Giờ ta trở lại làm một thần dân cô độc

Câu thơ tình trịu trần khô rốc
Như quỷ ám vào Valentine's Day
Ta như gã nhân tình si mê
Bên nấm mồ chôn cuộc tình đã chết

Người đi để lại dấu vết
Dấu đau thương rạch nát trên tim
Cơn cuồng điên say khướt kiếm tìm
Moi móc nơi xa xăm dĩ vãng

Mệt nhoài, liêu xiêu, quờ quạng
Với tay hướng về phía hư vô
Sau lưng nghiêng ngả cơ đồ
Cả thiên thơ sụp đổ xuống đời nát vụn


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU