NGƯỜI SẼ QUÊN CUỘC TÌNH



Cuộc đời này không phải là cuộc đời của tôi
Nhưng ngoài cuộc đời này tôi không còn cuộc đời nào hơn nữa (*)
Tôi đã không thể chọn lựa
Một cuộc đời cho chính mình

Cũng như trong vài cuộc tình
Tôi đã đón nhận rồi ngậm ngùi đưa tiễn
Tình yêu cũng từ nhân duyên mà đến
Bởi nhân duyên tình yêu phai nhạt mà đi

Khởi đầu và kết thúc là gì?
Đều nằm ngoài ước muốn
Dù sớm hay là muộn
Mất còn khó mà chuyển dời

Một người chỉ có một cuộc đời
Cuộc đời thứ hai chỉ có ở trong tâm tưởng
Cuộc đời hiện hữu như gã nhân tình vất vưởng
Cuộc đời nào mơ mộng phù hoa?

Cuộc tình đã già, cuộc đời cũng già
Cuộc tình phôi pha, cuộc đời héo tàn mòn mỏi
Tình trong người đi qua vội
Tình trong tôi âm ỉ với những câu thơ buồn

Với tình yêu tôi cứ ngợi ca, suy tôn
Tôi đắm chìm trong đam mê khao khát
Đau khổ ư? Thơ vẫn dâng trào dào dạt
Vẫn bóng hình yêu mến mãi không nguôi

Tôi biết, tôi mãi mãi là tôi
Rượu, thơ, tình yêu dang dở
Người đi, người sẽ không còn nhớ
Người sẽ quên cuộc tình...

(*) Jean-Paul Sartre

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU