NỖI NIỀM THƯƠNG XỨ SỞ
Ở đó cố đô cổ kính
Thành quách lăng tẩm uy nghiêm
Rêu phong thao thức mãi từng đêm
Nhớ về một thời hoàng kim phong ấn
Dòng sông Hương u uẩn
Trầm mặc soi bóng một người về
Con đò ngang, xóm hói, chợ quê
Như chỉ còn trong cõi lòng lữ thứ
Mờ xa xa trong sương chiều núi Ngự
Man mác nỗi niềm thương nhớ người xưa
Ngậm ngùi cho ước cũ, duyên thừa
Lẫn khuất giữa đất trời mộng tưởng
Phải như anh là vương hầu khanh tướng
Để che chở cho em nàng thục nữ đoan trang
Phải như anh là văn nhân tao nhã dịu dàng
Để ngâm nga câu thơ tình ru em vào mộng
Anh nhỏ nhoi giữa trời cao đất rộng
Chạnh lòng non nước trước cảnh can qua
Tổ quốc buồn hướng về nẻo quan hà
Thiên hạ đắm chìm nỗi đau vong tộc
Ở đó nơi em về cây đương đơm hoa đâm lộc
Mai vàng rạng rỡ khoe sắc dưới xuân mơ
Dòng sông trong veo lăn tăn sóng vỗ bờ
Dỗ dành mai đi xa em nhớ về xứ sở...

Nhận xét