TA NHỚ EM NÊN GỌI EM LÀ NGUYỆT
Trong đời có sự sống còn của thân phận
Mỗi thân phận mơ ước mình là một dòng trôi
Hai thân phận gặp nhau thành một đôi
Thành một dòng sông định mệnh
Những vui buồn chóng chếnh
Tản mạn vào giữa cõi phù vân
Có khi đã một đôi lần
Chia phôi, ly biệt
Ta nhớ về em nên gọi em là Nguyệt
Ta mộng về em chờ em đêm thiên thai
Ôi mắt phượng mày ngài
Nét đoan trang, hồn thục nữ
Nghe gió mây tình tự
Sâu lắng nỗi niềm dù ngăn trở trùng khơi
Người tôi yêu thương ơi
Giấc mơ ngàn sau say đắm
Cõi lòng chiều thăm thẳm
Ôm ấp nỗi phiêu linh
Ta ngỡ như đã niệm thành ái tình kinh
Ta ngỡ như đã mãn nguyện ao ước
Mai này biết còn mất được
Dấu tình nơi tâm khảm có phai tàn
Hợp hợp, tan tan
Như bão cuồng, sóng dữ...

Nhận xét