THẤT TÌNH THƠ
Ta đâu phải là công hầu
Ta đâu phải là khanh tướng
Nhưng ta yêu người, muốn người rộng lượng
Cho ta được yêu được làm đấng minh quân trong cõi lòng người
Trước nhan sắc khi người mím nụ cười
Nụ cười u uẩn cho hồn ta xao động
Đứng giữa thiên thu trời cao đất rộng
Ta ngưỡng mộ khi người tỏa sáng giai nhân
Ta yêu người dáng vẻ ngại ngần
Mắt đăm đắm ánh nhìn thương mến
Từ tận cùng tâm tưởng ta ước nguyện
Được yêu, ôm ấp, vỗ về nhau
Một khi hờn dỗi, ta đau
Tim tê dại đắm chìm trong thương hận
Ta oán trách sao đường tình lận đận
Để ta người mãi cách biệt trùng dương
Ta thất tình sợ người nhạt phai hương
Sợ cõi yêu tàn, tan niềm yêu dấu
Ta xin người, xin người hiểu thấu
Nỗi cuồng si điên dại của lòng ta
Ta thất tình bởi oan nghiệt oan gia
Trăm năm giữa cõi đời thương hận
Ngàn năm kiếp nhân tình vương vấn
Hồn âm u ôm một khối tình điên...


Nhận xét