RÓT VÀO ĐỜI NHAU NIỀM ĐAU




Cuộc đời này, yêu thương này
Như một cơn mộng mị
Thời gian này có còn cũng là phung phí
Khi mình rót vào đời nhau niềm đau

Đêm càng sâu, càng úa nhàu
Thao thức trở mình trong bóng tối
Buồn hờn lên dữ dội
Tim buốt, hồn phai theo xót xa

Thôi thì nét ngọc ngà
Người cứ đem theo về nơi ấy
Tình yêu nào cũng vậy
Lại dâng trao cùng đêm trắng phù du

Hồn mê đắm vào cõi mịt mù
Từng nỗi trầm luân nhục thể
Xô đời nhau hoang phế
Chân trời tím lịm tang thương

Phiêu bồng nào theo người lạc cõi mờ sương
Trâm anh rồi một chiều nhạt nhòa nhan sắc
Thôi ta đành cúi đầu phó mặc
Cho đời trôi, tình trôi

Trả lại nhau lời hứa đầu môi
Son phấn điểm trang người vào niềm vui mới
Rượu thơm người cũng say rũ rượi
Nồng nàn cũng thắm giữa đêm mơ...



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU