BUỒN CHI NHẠT PHẤN PHAI HƯƠNG



Cuối cùng có nói gì cũng không quên được em
Mỗi ngày dằn vặt nhau một tí chỉ khươi cho vết thương rỉ máu
Càng nhiều lần dằn vặt đến điên khùng nổi cáu
Tâm tưởng thêm thương một cuộc tình buồn

Đời vốn đã mỏng manh như cánh chuồn chuồn
Xao xác mỗi khi trời giông nổi gió
Hai mảnh chia lìa như dứt bỏ
Cố níu vào nhau mong giữ chút tình sâu

Ngày em về tan hoang những giọt nước mắt nâu
Ám ảnh cuộc phiêu bồng rong ruổi
Tiếng tức tưởi nghẹn lòng dữ dội
Ấm ức căm căm cơn phẩn uất giận đời

Biết là em đang lúc chơi vơi
Vòng xoáy lốc cuồng quay náo loạn
Sao mà nở nặng nề câu trách oán
Để hằn thêm dấu vết đau thương

Buồn làm cho úa nhụy nhạt hương
Vỡ vụn đời sắc phai mòn mỏi
Đêm ao ước về nhau muốn gọi
Đành ngậm môi nén nỗi ưu phiền

Thôi mà em, em vốn dĩ ngoan hiền
Lời nghiệt ngã đâu làm em vui được
Anh chỉ nói điều anh ao ước
Thì xin em cũng đừng trách gì nhau...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU