ỪA PHẢI RỒI


Ừa phải rồi ta từ từ chết 

Bởi vì chưa nói rõ tự tình 

Vội vàng chi rồi trong đáy huyệt 

Còn yêu thương lại muốn hồi sinh


Ừa phải rồi ta chưa phải chết 

Lời tình ca chưa ký âm xong 

Rồi em đâu tỏ mà xướng hát 

Cứ ư ư sẽ mãi lạnh lòng


Ừa phải rồi dại gì ta chết 

Em vô ngôn mắt quạnh giọt sầu 

Rơi xuống cõi âm u tình vỡ 

Giật mình nhìn giọt cà phê nâu


Ừa phải rồi biết đâu chưa chết 

Mà lại hay say rượu lạc đường 

Ta gõ cửa nhà mình thật lạ 

Như nhà ai ngan ngát mùi hương


Ừa phải rồi ta đừng có chết 

Cõi trần gian mới có hoa hồng 

Ta ủ em trong muôn vạn đóa 

Thơm lừng lên hồn cứ bềnh bồng


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VỜI VỢI CÕI KHÔNG NHAU

THÈM NỖI NHỚ THU